Chương 21: Dối trá

Ánh nắng đã tràn vào phòng qua lớp giấy dán cửa.

 

Trong căn phòng trùng trùng lớp bảo vệ, Lý Tình lại bừng tỉnh từ cơn ác mộng về Sói.

 

Trịnh Khuê đang gà gật ôm kiếm ngồi bên cạnh giật mình tỉnh lại quay ra theo tiếng động.

 

“Chị, lại nữa ạ? Không sao chứ?” Trịnh Khuê nhổm dậy, lấy khăn tay lau bớt mồ hôi bên trán Lý Tình, khẽ hỏi. Cũng không cần đợi Lý Tình đáp, cô bé vừa nhìn thấy đôi môi nứt nẻ của chị, liền đi lấy một cốc nước cho chị uống.

 

Lý Tình được Trịnh Khuê dúi cho uống nước xong, cuối cùng cũng cảm thấy đỡ hơn, lắc lắc đầu.

 

Trịnh Khuê thấy chị bảo không sao, nhưng vẫn cất cốc nước đi, rồi ngồi xuống bên cạnh, xoa lưng cho Lý Tình.

 

Cô bé vẫn không hiểu trong bữa tiệc ấy đã diễn ra những gì. Cô bé không hiểu tại sao tự dưng trời đất lại xoay ngược như vậy. Anh Quang thì được hứa hôn, còn mình thì thành Thế tử, còn… chị lại bị tấn công.

 

Trịnh Khuê mượn máu của Lý Tình. Trong khoảnh khắc ấy, cô đã có phản xạ định ra tay, dù đến giờ cô vẫn không chắc mình sẽ định làm gì. Nhưng chính Lý Tình đã kiềm cô bé lại. Khi ấy, chị khiến Trịnh Khuê hoàn toàn đứng hình. Đến tận sau khi mọi người lục đục đứng dậy vây quanh chị, chị vẫn không để Trịnh Khuê di chuyển. Ai cũng nghĩ Trịnh Khuê đã sợ đến phát hoảng.

 

“Chị muốn ra ngoài.” Lý Tình chợt nói.

 

Giấc mơ ấy, lại là chính xác giấc mơ ấy. Không phải gào thét, gầm gừ, hay bất cứ thứ gì, mà lại là giấc mơ Sói hấp hối tiến đến nhìn đứa trẻ. Lại là ba con mắt đỏ nhìn chằm chằm.

 

Nàng cảm thấy nhộn nhạo.

 

Có gì đó không ổn.

 

“Nhưng mà…” Trịnh Khuê nghe vậy, do dự một lúc rồi nói. “Mọi người bảo phải giữ chị an toàn ở đây cho đến khi tìm được kẻ đã ra tay…”

 

Trịnh Khuê cũng muốn ra ngoài. Nhưng tất cả các bác đều không cho.

 

“Vậy để chị tự mình bảo họ.” Lý Tình lại nói, rồi xuống giường, đẩy cửa ra ngoài.

 

Lê Phỉ Hiền đang đứng gác bên ngoài ngay lập tức đến, giữ cửa lại. Bà nói: “Bẩm Vương, bên ngoài nguy hiểm lắm ạ.”

 

“Con biết.” Lý Tình đáp. Nàng ngước lên nhìn Lê Phỉ Hiền, nói: “Phụng Hạc đang ở đâu? Bác, con phải gặp bà ấy. Nếu không thể ra ngoài, vậy hãy gọi bà ấy đến giúp con.”

 

“Cương Viễn Thủy đang không ở đây, thưa Vương.” Lê Phỉ Hiền lại đáp.

 

“Vậy để con ra ngoài.” Lý Tình liền nói.

 

“Tình. Xem như chúng ta xin con đấy, đi vào đi.” Lê Phỉ Hiền vẫn cương quyết giữ cửa, bà nói. “Mẹ con đã yêu cầu chúng ta tuyệt đối không được để con ra ngoài, ta đã hứa với nó rồi. Nếu không nghe lời chúng ta được, thì hãy nghe lời mẹ con đi.”

 

“Mẹ ư?” Lý Tình giật mình trước lời này của Lê Phỉ Hiền, nàng hỏi, gấp gáp và dồn dập. “Tại sao mẹ lại nói thế? Mẹ đang ở đâu?”

 

Trịnh Liên không phải người ngoài nào. Bà đương nhiên biết rõ ai là người đã thực hiện vụ ám sát.

 

“Lê Phỉ Hiền!” Lý Tình gọi, ba con mắt đỏ rực lại như đang treo trước mặt nàng. “Mẹ ta đâu?”

 

“Dương hầu đang ở cạnh tôn bà, con không cần phải…”

 

Lê Phỉ Hiền còn chưa nói hết, đã có đứa trẻ người hầu chạy vội đến.

 

Phạm Liên Kỳ đến để báo tin gì đó, nhưng cô nhóc quá sợ hãi. Nó thưa gửi mãi không nên lời, cuối cùng, chỉ biết run rẩy òa khóc.

 

Vũ Hoa cũng đến ngay sau đó, nàng ta đẩy cô nhóc ra đằng sau lưng, rồi tự mình đối mặt với ánh mắt của Lê Phỉ Hiền, Lý Tình và Trịnh Khuê.

 

Vũ Tả thị hít một hơi, nàng ta nói bằng giọng dõng dạc nhất nàng ta từng dùng đến: “Thưa Vương, bên phía Hựu nhân có chuyện rồi ạ. Đã bắt được kẻ ám sát, nhưng chúng đã-”

 

Lý Tình đẩy Vũ Hoa sang bên, nàng chạy về phía Hữu trạch.

 

Chưa bao giờ, nàng chạy nhanh như vậy. Chạy mà không dám dừng chân dù chỉ một chớp mắt.

 

Trịnh Khuê sững sờ run rẩy không nói nên lời. Lê Phỉ Hiền chỉ đẩy cô bé lại phía sau cho binh lính của mình trông giữ, rồi chạy theo Lý Tình.

 

Lý Tình không hiểu Sói muốn nói gì với nàng. Nhưng nàng vẫn luôn có dự cảm.

 

Một dự cảm không lành.

 

 

 

Ở Hữu trạch, tất cả Họa sư trị liệu đang vây quanh giường Trịnh Liên. Dù chỉ là hai người. Thú vệ chỉ cần có từng ấy liệu sư. 


Không đủ. Không bao giờ có thể đủ được.

 

Dương Mục đang ngồi bên ngoài thư phòng, nhìn ra ngoài sân, cũng canh bên cạnh Trịnh Liên.

 

Còn bên ngoài sân, Bàng Linh Hà đang xem xét thi thể kẻ ám sát đã bắt được.

 

Cương Viễn Thủy cũng đứng bên cạnh bà ta.

 

Kẻ ám sát không trả lời bất kỳ câu hỏi nào. Là một kẻ giả trang. Gã hẳn đã giết thị vệ rồi giả làm chính thị vệ ấy để đột nhập vào vương phủ. Gã ta đã không bị phát hiện dù cho Thú vệ lùng sục khắp nơi. Rõ ràng, gã là kẻ có kinh nghiệm và đã có thể sống sót thoát khỏi vương phủ. 

 

Nhưng gã đã mạo hiểm chính mình, khi không thể động tới Lý Tình nữa, gã nhắm vào Trịnh Liên và Dương Mục khi họ đang nói chuyện trong thư phòng.

 

Vì Hữu trạch không có Thú vệ canh chừng.

 

Dương Mục đã tránh được, nhưng Trịnh Liên thì không.

 

Những thị vệ bên cạnh đã ngay lập tức phản công và áp chế được gã. Họ phải ngay lập tức giết gã, trước khi gã ra thêm dù chỉ một đòn nào.

 

Những Thú vệ có khả năng trị liệu đã ngay lập tức được Bàng Linh Hà gọi tới. Nhưng không ai trong số họ dám khẳng định mình sẽ chữa trị được.

 

Trịnh Liên vốn đã rất yếu rồi. Bọn họ chỉ có thể cố gắng duy trì hơi thở cuối cùng của bà lâu nhất có thể.

 

“Tiền bối cũng gớm thật.” Bàng Linh Hà nói khẽ, chỉ để Cương Viễn Thủy nghe được. “Cậu ta không để lại một chút dấu vết nào. Đúng là một chiến sĩ cảm tử trung thành.”

 

“Chính cậu ấy đã xung phong làm việc này mà.” Cương Viễn Thủy cũng nói nhỏ, bà lại xuất hiện với dáng vẻ già nua. “Cậu ấy chọn chính mình làm người sẽ cho Đại Ngự một câu trả lời xác đáng. Cho cả vụ ám sát, và cả cái tên ngài đưa ra.”

 

Ngay lúc Bàng Linh Hà định đáp lời, thì Lý Tình lao vào trong. Phía ngoài, Lê Phỉ Hiền đang bố trí cho người gọi những người khác tới.

 

Lý Tình nhìn lướt qua trong sân và trong phòng, rồi đứng lại, nhìn “Cương Viễn Thủy.”

 

Bàng Linh Hà không để hai thầy trò kịp nói gì, chính bà ta đã đi tới, vỗ lên vai Lý Tình, nói nhỏ bên tai: “Ta xin lỗi con, cô bé à. Sau khi đưa tiễn mẹ nuôi con xong, thì thay ta cảm ơn thầy con nhé. Con sẽ không phải nhìn thấy ta nữa đâu.”

 

Rồi bà ta ra lệnh cho người kéo thi thể kẻ ám sát đi, rồi đứng nép bên cửa phòng của Trịnh Liên, hoàn thành lễ nghi “đưa tiễn bạn cũ”.

 

 

Lý Tình kệ bà ta, mà nhìn một kẻ duy nhất, một kẻ đã luôn khiến Lý Tình phải bất an.

 

Phụng Hạc nhìn ánh mắt của Lý Tình.

 

Bà đột nhiên thấy mình hối hận.

 

 

Xem ra, bà cũng đánh giá hơi thấp Bàng Linh Hà rồi.

 

Lý Tình vẫn luôn ghét bà. Nhưng lần này, bà nhìn thấy sát khí bao trùm trong mắt nó.

 

Nó như đang nhìn một con rắn độc. Sẽ là ngu ngốc nếu tin rằng con rắn ấy sẽ không cắn.

 

Điều hợp lý nhất không phải tin tưởng, hay tranh cãi với con rắn, mà là giết nó mới phải.

 

Nó không phí thời gian với bà hơn, chỉ chạy thật nhanh vào trong phòng mẹ.

 

Nó trầm giọng bảo hai vị Thú vệ đang cố cầm máu chảy từ vết thương của Trịnh Liên lại ra ngoài. Họ nghe theo.

 

Dương Mục vẫn ở lại, nó cũng không để ý đến ông nữa. Nó chỉ quỳ xuống, bên giường của Trịnh Liên, nắm lấy bàn tay lạnh buốt nhuốm máu của mẹ.

 

Còn Trịnh Liên, như cũng cảm nhận được người bà vẫn luôn chờ đã tới, khẽ mở mắt ra, bàn tay nắm lại tay con gái mình.

 

“Bé con…” Trịnh Liên cười, chào đón giấc mộng đẹp của bà ghé tới. Vẫn luôn như vậy, dù trong cơn đau lớn đến đâu, dù bao nhiêu lần, trong đêm tối, bà nhớ tới bố mẹ bà, nhớ tới thầy bà, nhớ tới ngày đứa em trai bé nhỏ của bà không quay đầu được nữa, chỉ cần ánh sáng đầu tiên của ngày mới chiếu vào, một gợn ấm áp, gợi bà nhớ rằng bà còn có con gái bên cạnh, bà đều có thể cười, đều có thể thấy hạnh phúc. “Con của mẹ…”

 

 

Hai mắt Lý Tình đỏ hồng lên, con bé nắm tay bà, cố gắng kìm lại nước mắt đang lưng lưng tròng mắt, cất lời nặng nhọc: “Con lo được mà… Mẹ ơi, chỉ còn một chút nữa thôi mà…”

 

Tám năm. Chỉ còn tám năm nữa, nhưng Trịnh Liên không thể cùng con đi tiếp được.

 

Bà đã từng hứa với con rằng bà sẽ bảo vệ nó cả đời, bởi với con bà, cả đời ấy là con số bà có thể cố gắng được. Nhưng cuối cùng bà vẫn phải thất hứa.

 

Như cách bà đã thất hứa với bố, đã thất hứa với em trai.

 

 

Giờ đây, bà cũng phải thất hứa với con gái nhỏ của mình.

 

“Sói đưa mẹ đi nhanh lắm… Bé con à,” bà nói, muốn vươn tay lên, ôm lấy gương mặt con, xoa lên đầu mày con như bà từng làm khi con bé còn nhỏ, “mẹ vốn đã không còn nhiều thời gian rồi. Con đừng trách Phỉ Hiền, là mẹ bảo bà ấy làm như thế… Những lần trước, con đều không nghe lời mẹ, nên mẹ chỉ còn biết làm thế này thôi…”

 

Không có bất kỳ binh lính nào thuộc sáu đại gia tộc canh gác bên Trịnh Liên cả. Không có bất kỳ ai ở đây, bên cạnh bà, trừ Dương Mục.

 

Bà đã đợi nó đến. Bà đã khóa Lý Tình lại, để con không thay đổi kế hoạch của bà như những lần trước nữa.

 

Bà và Lý Tình đều đang ở trên một đường đua, không ai trong số họ muốn mình phải đưa tiễn người còn lại cả.

 

Lần này, bà đã vượt qua được con gái mình rồi.

 

Lý Tình gục đầu bên cổ mẹ, con bé giấu tiếng khóc và nước mắt của mình vào bên tóc mai bà. Trịnh Liên đưa tay ôm lấy con, cuối cùng, bà cũng có thể xoa lên khuôn mặt, mái tóc con.

 

Trong khoảnh khắc, trong những nhịp đập cuối cùng của trái tim mình, Trịnh Liên chỉ muốn cứ mãi như vậy.

 

Ánh sáng của bà đã tới rồi, bà chỉ cần như bây giờ là đủ, như trong giấc mộng đẹp, bà có thể mãi mãi ôm lấy con, bao bọc nó trong lòng.

 

Để nó mãi mãi chỉ cần là con bà, còn bà cũng chỉ cần là mẹ nó mà thôi.

 

Là con của bà, chỉ của Trịnh Liên, và sẽ chẳng còn gì quan trọng nữa.

 

Ước gì, mọi thứ cứ chỉ đơn giản như vậy.

 

 

Nhưng Trịnh Liên chẳng lẽ cứ mãi trốn trong giấc mộng đẹp ấy, để sự hèn nhát này nuốt chửng mọi thứ trong ảo ảnh hay sao?

 

 

Trịnh Liên đã chạy trốn khỏi sự thật cả đời mình rồi. Bà cố gắng bỏ ngoài tai sự thật rằng bà là con gái Trịnh Dư Tỳ, bà cố gắng quên đi sự thật rằng bố mình sẽ không bao giờ an phận ở Lũy Xương, rồi lại cố quên đi điều khủng khiếp bà đã để Trịnh Khâm làm, cũng cố quên đi sự thật rằng bà chưa từng thoát khỏi dây xích mà Trương Dạ Tiên đã dệt nên.

 

Nhưng bây giờ, bà không còn thời gian để trù trừ nữa.

 

Nếu bà bỏ qua sự thật một lần này nữa, giữa Trịnh Liên và Lý Tình, sẽ mãi chỉ có dối trá và trốn chạy mà thôi.

 

Dũng khí cả đời bà đã không dùng đến, bây giờ phải được dốc ra rồi.

 

“Tình…” Bà gọi tên con, lần đầu tiên sau ngày hai mẹ con làm lành ở Thanh Sương viên khi ấy, cố gắng xé mở giấc mộng đẹp, sống những giây cuối cùng dưới phàm trần, “mẹ muốn để lại cho con một thứ. Cha con không làm được, ta cũng không còn đợi được đến khi con hai mươi, vậy nên, ta phải trao nó cho con bây giờ.”

 

Lần đầu tiên, khi Trịnh Liên hoàn toàn tỉnh táo, bà chủ động nói về Lý Duật Hoàng với Lý Tình.

 

Lý Tình ngẩng đầu dậy, qua làn nước mắt, con bé nhìn mẹ mình, lần đầu tiên, sau suốt nhiều năm, nàng không tìm thấy nơi trốn chạy khi ở cạnh mẹ nữa.

 

Khi họ tranh cãi về Vương Tam Luân, Trịnh Liên chỉ bước ra khỏi nơi ẩn náu ấy vì cáu giận.

 

Nhưng bây giờ, trong thời khắc cuối cùng họ còn có thể ở bên nhau, bà tự mình xé mở tấm màn che, để ánh sáng chiếu vào, rọi lộ vực sâu thăm thẳm giữa họ.

 

“Con là con gái Lý thị…” Bà nói. “Tự của Lý thị, mang một chữ ‘Duật’ làm đầu… Chữ thứ hai là do cha mẹ chọn.” Vết thương trên bụng và ngực nhói đau, khiến Trịnh Liên phải dừng lại, nhưng trong nháy mắt, bà lại vực dậy, bỏ cơn đau sau lưng, nói tiếp. “Cha con và ta từng đặt cho anh con chữ ‘Hiểu’, nhưng nó không đợi được đến lúc mang cái tự ấy… Bây giờ, ta, thay cha mẹ con, đặt ‘Duật Hiểu’ làm tự của con.”

 

Một vực sâu thăm thẳm, không có điểm tận cùng, cũng không bao giờ có thể nhảy qua.

 

Cả thế gian này đều biết, Lý Tình có thể là con của bất kỳ ai, nhưng không phải của Trịnh Liên.

 

Lý Tình là con của Lý Duật Hoàng, và bất kỳ ai đó khác. 

 

Nhưng không phải của mẹ.

 

 

Trước đây, khi ở bên mẹ, nàng luôn có thể quên đi vực thẳm ấy, để giả vờ như nàng chẳng liên quan gì đến người cha ruột kia, hay một người nào đó khác mà nàng sẽ không bao giờ cần biết tên, biết mặt.

 

Nhưng giờ đây chính mẹ cũng không còn muốn cho nàng ảo ảnh bình yên ấy nữa.

 

Lý Tình bật cười, dù không thể cười thành tiếng nổi, dù cho nước mắt lã chã rơi, lần đầu tiên, nàng không còn nơi để chạy trốn.

 

Nàng cười nói, chất vấn bà: “Đến cuối cùng, mẹ cũng chỉ muốn như vậy thôi sao? Đến cuối cùng, mẹ không thể quên đi việc con không mang dòng máu của mẹ sao? Đến cuối cùng…” Nàng kìm câu nói ấy lại, kìm những lời có thể tổn thương mẹ lại, nhưng rồi lại như nước mắt, không thể kìm nổi. “Trong mắt mẹ, con chỉ là cái bóng của chồng con mẹ thôi sao? Con chỉ là đứa con của Lý thị Lũy Xương thôi sao?”

 

Trịnh Liên cảm thấy tim rất đau, khi nhìn nỗi đau của con, bà càng thấu nỗi đau của chính mình.

 

Đó là vực thẳm. Họ đã nói dối và lừa lọc nhau cả đời để che đậy nó.

 

“Ta đã từng nghĩ cả trăm lần, ngàn lần… vạn lần,” Trịnh Liên nói, dưới ánh sáng của sự thật, chính bà cũng không còn chắc mình có đang thành thật hay không, “để tìm ra một cái tên khác, một cái tên hợp với con, một cái tên không liên quan gì tới Duật Hoàng, không liên quan tới Hoảng… Nhưng ta không thể. Cứ mỗi lần ta tìm kiếm, cái tên ấy lại quay về, mách bảo ta, rằng nó thuộc về con… ‘Duật Hiểu’ quá hoàn hảo… Nó là mong ước mà ta dành cho con.”

 

Là mong ước bà dành cho con mình. Dành cho Lý Hoảng, cũng là dành cho Lý Tình.

 

Bà yêu Lý Tình, vì nó là con bà, cũng là vì nó là con của Lý Duật Hoàng.

 

Bà không thể thay đổi được.

 

"Dường như không có cách nào để ta thành thật với nhau nữa.” Trịnh Liên nói, dốc dũng khí cuối cùng, bộc bạch toàn bộ. Dù là dối trá, hay là thật lòng, dù là tốt, hay là xấu, chỉ cần, không còn là giấc mộng mông lung nữa. “Dù cho ta nghĩ gì, muốn nói gì, và nói gì, tất cả những thứ phát ra từ miệng ta đều chỉ còn là dối trá. Nhưng ta vẫn luôn nghĩ, luôn nghĩ về con."

 

Chỉ có sự tồn tại của con trong tim ta, ta có thể khẳng định mãi mãi, rằng nó là hằng định.

 

“Ta thực sự muốn tình yêu ta dành cho con không dính dáng gì tới cha và anh con, nhưng ta biết nó không hơn gì một lời nói dối."

 

Ta không thể cho con, cho chúng ta, sự đơn giản, thuần khiết mà chúng ta khao khát.

 

"Cái tên này quá đẹp... Liệu nếu ta từ bỏ nó chỉ vì nó từng là dành cho Hoảng... Nó có khiến tình yêu ta dành cho con chân thành hơn không?”

 

Đến cuối cùng, ta cũng chẳng phải thiên tài, nhưng nếu cứ che đậy mãi, con sẽ phải mang bám víu vào ảo ảnh mong manh này suốt chặng đường trước mắt.

 

Ta chỉ ước, mọi thứ có thể như giấc mộng khi ấy.

 

Con chỉ là con của ta, và chúng ta ở dưới tán xanh ấy, không bao giờ phải tỉnh lại.

 

Ngay cả khi ta đều biết nó là dối trá, ngay cả khi ta đều biết ở giữa tán xanh ấy, là vực sâu không gì lấp đầy được, nhưng ánh sáng xen qua tán lá ấy dệt nên một ảo mộng mới đẹp làm sao.

 

Tựa như ánh nắng đã có thể xuyên qua tán cây. Đã thêu lên mặt đất, trở thành bất diệt, trở thành chân lý.

 

Để ta chỉ cần biết một điều.

 

 

Rằng ta yêu con.

 

 

Trịnh Liên không thể nhắm mắt lại.

 

Dường như bà đang nhìn một giấc mộng, một tầng ảo ảnh được dệt nên trước tầm mắt.

 

Như thể bà không muốn phải rời ánh nhìn dõi theo Lý Tình, như thể bà tận dụng mọi mạch đập còn lại, để khắc thật sâu hình ảnh con mình trong tim.

 

Để trên đường về với Sói, bà sẽ được giấc mộng đẹp ấy che chở mãi mãi.

 

Lý Tình lặng im như không còn tiếng thở, nó chỉ quỳ bên cạnh mẹ nuôi, áp má lên gương mặt lạnh dần của bà.

 

Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại mùi máu và hơi nóng dần hun đốt của mùa hè.

 

Dương Mục lẳng lặng đứng dậy, ông chống gậy, toan đi tới, khép mắt lại cho Trịnh Liên.

 

“Ngài ghét ta mà, phải không?” Đột nhiên, Lý Tình nói. Giọng nó rất khẽ, rất khàn, như tiếng lá vàng thả trôi trong gió lặng.

 

Dương Mục không đáp, ông chỉ khép mắt Trịnh Liên lại.

 

Nhưng Lý Tình không để ông tránh đi.

 

“Lý Duật Hoàng là cha ta, còn ngài ghét Lý Duật Hoàng.” Nó nói. “Ngài muốn giết ông ta đúng không? Vậy giết ta đi.”

 

Giết ta đi.

 

Ta không còn lý do để ở lại nữa.

 

Lũy Xương sẽ có người kế vị khác. Trịnh Khuê sẽ bước tiếp, mạnh mẽ, như bản chất con bé vẫn luôn mạnh mẽ và đúng đắn hơn ta. Phạm Minh Quang sẽ đi tiếp, anh chưa từng thề gì với ta hơn lời hứa về Lý Hoảng, nhưng anh thề với Lũy Xương trong từng giấc ngủ.

 

Các vị không cần ta.

 

Chỉ từng có mẹ cần ta, bây giờ, bà cũng không cần ta nữa rồi.

 

“Chính Lý Duật Hoàng đã từng ra lệnh giết ta rồi.” Lý Tình nói, khi Dương Mục im lặng. “Ông ta đã bỏ ngỏ điều lệnh ấy, một cách hèn nhát, chỉ vì ông ta còn không đủ sức để sống mà gánh vác sai lầm. Ngài luôn ghét ông ta vì điều ấy kia mà, vậy làm điều đúng đắn hơn ông ta, giết ta đi.”

 

“Ta không muốn giết Lý Duật Hoàng.” Cuối cùng, Dương Mục cũng trầm giọng đáp. “Cũng không muốn giết con.”

 

“Giết ta đi!” Lý Tình gào lên.

 

Nó gào lên trong nước mắt, trong tiếng nấc nghẹn.

 

Trong nháy mắt ấy, trước cả khi Bàng Linh Hà kịp nhìn thấy, trước khi Lý Tình kịp biến thứ quyền năng luôn duy trì sự sống của mình thành lưỡi dao kết thúc nó, Dương Mục quăng cây gậy đi, ngăn nó lại.

 

Ông ôm thật chặt đứa trẻ lên, kéo nó ra khỏi thi hài mẹ nó.

 

Ôm thật chặt vào lòng, bao bọc nó thật kín dưới tay áo xanh dài của ông.

 

Rồi ông bước ra khỏi căn phòng đầy hương máu tanh.

 

Ôm nó ra ngoài ánh sáng, không để bất kỳ ánh mắt nào bên ngoài nhìn thấy nó cả, dù cho có phải trút bỏ mọi lời nói dối ông từng mặc lên mình như giáp khiên.

 

 

 

Dương Mục sẽ không trốn chạy nữa.

 

Vì Lý thị, vì Trịnh Liên, hay không vì bất kỳ ai trong số họ, hay bất kỳ ai khác, hay vì chính đứa trẻ vụn vỡ trong vòng tay ông, gào thét xin được chết cùng mẹ, thế nào cũng được.

 

Dù là dối trá, hay là thành thật, ông cũng sẵn sàng nói rằng, ông ở đây vì Lý Tình. Từ giờ, ông sẽ thay cha mẹ nó, bảo vệ nó.

 

Bàng Linh Hà đứng bên cánh cửa phòng Trịnh Liên, trong dòng người đang lao vào lo hậu sự cho bà, trong dòng người đang quỳ xuống khóc thương, bà ta lẳng lặng nói lời tạm biệt trong thâm tâm mình.

 

Như cách bà ta vẫn luôn tiễn đưa bạn cũ, thù xưa, suốt bao năm.

 

Nhưng lần này, bà ta cũng phải thở dài, cất khẽ một lời hòa vào gió lặng: “Giải Ưu à, xem ra, ta lại bị cô lừa mất rồi.”

 

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

Lời của tác giả:

 

Duật Hiểu: “矞曉”, duật trong “duật vân”, “duật hoàng”, là rực rỡ, tốt đẹp; hiểu “” (Akatsuki), nghĩa là buổi bình minh, buổi sớm mai.

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 0: Đỏ mắt

Chương 2: Phi vân

Chương 4: Hoán diện