Chương 16: Đêm
Sau khi Phạm Minh Quang đi, Lý Tình bảo Trịnh Khuê đi tắm rửa thay quần áo trước đã, rồi nàng sẽ giải thích cặn kẽ với cô.
Trịnh Khuê ném túi đồ vào phòng nàng
rồi ngay lập tức chạy đi tắm rửa.
Cũng tắm rửa rất nhanh, chẳng mấy
chốc đã quay về.
Trịnh Khuê luôn vội vã như vậy.
Nhất là khi cô bé sốt ruột.
Trịnh Khuê không phải đứa trẻ chỉ
biết chơi đùa.
Cô bé biết rất nhiều thứ. Và cô bé
cũng không thích việc mọi người coi mình như trẻ con mà giấu giếm điều gì.
Trịnh Khuê ngồi khoanh chân ngay đối
diện Lý Tình, trên giường trải chiếu trúc.
“Anh Dục có gặp nguy hiểm không ạ?”
Cô bé hỏi Lý Tình, nhưng không phải là vẻ tò mò lo lắng. Cô bé biết Lý Tình
biết điều gì đó, và ánh mắt của cô nói rõ rằng cô cần chị mình thành thật cho
mình câu trả lời.
“Ta không chắc Phụng Hạc đã sắp đặt
những gì.” Lý Tình cũng nói thật. Nàng đã hứa sẽ giải thích cặn kẽ với Trịnh
Khuê. “Nhưng nơi có Thú vệ vào lúc này, chắc chắn cũng sẽ có người của Phụng
Hạc.”
“Tại sao thầy ấy lại muốn bẫy Thú vệ
ngay trong lúc quân của nhà ta đang ở đó?” Trịnh Khuê nói. Rõ ràng, Phụng Hạc
đang đặt Trịnh gia quân, thậm chí đặt chính Trịnh Khuê vào nguy hiểm.
“Bởi vì bà ta vội.” Lý Tình ôm đầu
gối, nhìn cô bé một lúc rồi nói. “Bàng Hà Linh đang ở đây cùng với Thú vệ của
triều đình. Còn Hoàng Đế và Hoàng hựu đang ở ngay tại Định Phủ… Lưu Thương cũng
vừa được chính thức phong làm Thái tử. Trung tâm quyền lực của Đại Bàng đang ở
phương nam quá nửa.”
“Vậy nên không phải ta càng cần cẩn
trọng ạ?” Trịnh Khuê ấm ức nói, dù khẽ giọng, nhưng rõ ràng cô bé đang gắt lên.
“Rõ ràng Thú vệ sẽ càng khắt khe vào thời điểm này. Phải đợi cho đến khi bọn họ
rút đi hết rồi hẵng hành động chứ. Quân của chúng ta đã phải bán mạng đi thăm
dò để những người lưu lạc phía Phụng Hạc cẩn thận và tránh khỏi sự truy quét
cảu Thú vệ rồi còn gì. Tại sao bà ấy lại không bảo họ tránh đi?”
Lý Tình không nói gì. Nàng mím môi,
tựa đầu vào đầu gối.
Nàng không biết phải giải thích sao.
Trịnh Khuê… rất thông minh đấy chứ.
Cô bé nói rất đúng đấy chứ.
Nếu Phụng Hạc, hay nàng, suy nghĩ
như người thường, không như kẻ điên, thì ắt hẳn họ đã làm vậy rồi.
Nhưng họ đều bị thúc ép bởi một thứ
chính Lý Tình cũng không có cách nào để giải thích cho Trịnh Khuê hiểu.
Chính Nguyễn Đức Dục cũng không biết
giải thích ra sao, nên anh ta mới không nói cho Trịnh Khuê.
Chính Trịnh Khâm cũng không nói cho
con gái mình hiểu được.
Trịnh Khuê nhìn thấy thứ họ vốn biết
rõ, nhưng lại hay bị che mắt khỏi.
Trong đêm đen của thù hận và khao
khát điên cuồng, cô bé soi được một ngọn đèn sáng như mặt trời, soi rọi những
chân lý đơn giản nhất đã bị bóng tối khỏa lấp.
Ngoài Trịnh Khuê ra, hẳn tất cả họ
phải tuyệt vọng lắm, mới nhất quyết phải đánh ván cược không đáng giá này.
Nhưng nàng biết phải nói sao đây?
Làm sao để Trịnh Khuê hiểu rằng ngọn
đèn sáng ấy chỉ soi được tầm mắt của cô bé? Làm sao để Trịnh Khuê hiểu rằng thứ
cô thấy rõ ràng thì họ lại đã mất dấu từ lâu?
“Chị…” Trịnh Khuê dường như cũng
không hiểu nổi sự im lặng của Lý Tình, cô bé bò trên hai tay, tiến lại gần thật
gần Lý Tình, đôi mắt tròn xoe nhìn sâu vào đêm đen trong mắt Lý Tình, tìm kiếm
người chị nhân từ mà cô bé biết.
Cô bé thấy được sự xao động trong
mắt nàng.
Nên cô gần như mừng rỡ mà bắt lấy
nó, bắt lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối nàng, nói: “Vậy chúng ta có thể bảo
với thầy, thuyết phục bà ấy rút người về mà, phải không? Nếu không có nguy hiểm
gì, Thú vệ cũng sẽ để Dục đi thôi. Chỉ cần Dục kịp rút về là được mà. Sau đấy,
khi người của Triều Đình rút về hết, ta có thể hoàn thành việc truy quét Thú vệ
ở phía nam, rồi sau đó Họa sư lưu lạc bên ngoài sẽ có thể trú ẩn an toàn ở Lũy
Xương và Định Phủ. Vậy là được rồi! Nếu Thú vệ muốn quay lại, họ cũng cần có lý
do chính đáng chứ. Nếu chúng ta làm đủ cẩn thận, nếu chúng ta có thể thuyết phục
cả những Thú vệ ở lại phương nam, vậy ta có thể yên tâm rồi.”
“Khuê…” Lý Tình phải chống tay ra
sau lưng, lùi lại.
Ánh mắt và hy vọng của Trịnh Khuê
quá sáng rỡ, quá tốt đẹp, quá siêu thực.
Quá bỏng.
Nàng đối mặt với sự thuyết phục của
Trịnh Khuê, cuối cùng đành nói: “Vậy Khuê thuyết phục thầy đi. Bà ta luôn thích
em mà. Có lẽ một mình ta nói thì không được…”
“Được!” Trịnh Khuê ngay lập tức vui
mừng đồng ý, trước cả khi Lý Tình kịp nói hết lời. “Hai chị em mình sẽ đi cùng
nhau. Mình sẽ thuyết phục được thầy. Em đảm bảo đấy!”
Lý Tình cảm thấy hơi đau.
Bỏng quá.
Nhưng nàng chọn khẽ mỉm cười gật
đầu: “Ừ. Sau yến tiệc đêm nay chắc chúng ta sẽ gặp được Phụng Hạc đấy.”
“Được!” Trịnh Khuê lại đồng ý rất
nhanh. “Em sẽ chuẩn bị tốt, sẽ thật hoàn hảo trong bữa tiệc luôn. À không, em
sẽ còn giúp chị trông hoàn hảo luôn. Cả hai chị em mình sẽ làm tốt nhất có thể,
để thầy không thể chê vào đâu luôn!”
Nói rồi, cô bé nhanh nhẹn nhảy xuống
giường, tóm lấy tay nải đựng đồ của mình rồi lụi lọi thứ gì đó.
Cô bé vớ được túi kẹo. Nhưng lại
chợt nghĩ mình phải chia cho cả anh Quang, bác Liên và bố, nên lại dừng lại,
lục lấy thứ khác. Quà chung là phải chia đều trước mặt tất cả mọi người.
Còn món này là Trịnh Khuê tự mua, là
quà riêng của Trịnh Khuê dành cho Lý Tình.
Cô bé rút ra một thú gì đó bọc kỹ
trong vải dày, rồi giấu nó sau lưng.
Trịnh Khuê quay ra, tỏ vẻ bí ẩn mà nói
với Lý Tình: “Chị ơi. Chị ngồi đến trước gương đi ạ.”
Lý Tình chẳng hiểu gì. Trịnh Khuê
rất ngẫu hứng. Mà Lý Tình không ngẫu hứng nổi. Nên nàng luôn không theo kịp
dòng suy nghĩ của em họ mình.
Nàng chỉ ù ù cạc cạc bị kéo đi bởi
Trịnh Khuê, ngồi xuống trước gương.
Mặt gương đồng bóng loáng phản chiếu
hình ảnh Lý Tình, đầu tóc hơi rối, lớp trang điểm nhẹ trên mặt cũng đã hơi
phai, hơi lem vài chỗ, cùng Trịnh Khuê, cười lộ cả cái răng nanh mọc dở, đứng
thậm thụt phía sau chị.
“Em định…” Lý Tình không nhịn nổi mà
quay ra sau hỏi.
Trịnh Khuê lại càng giấu kỹ, rồi đẩy
nàng quay lại nhìn thẳng vào gương: “Không được nhìn. Đây là bí mật của em.”
Thế là Lý Tình bèn phải chịu cảm
giác bị nhìn chằm chằm từ sau lưng, ngoan ngoãn ngồi nhìn thẳng vào gương đồng.
Sau khi đợi Trịnh Khuê hí hoáy gì
đấy phía sau, cuối cùng, Lý Tình lại nghe thấy một yêu cầu nữa từ đứa em họ:
“Chị nhắm mắt lại đi.”
Vậy là nàng nhắm mắt.
Rồi sau đó nàng cảm thấy Trịnh Khuê
đang cởi chiếc lược bạc của nàng ra. Tóc Lý Tình buông xõa khi lược bị cởi bỏ.
Lý Tình càng cảm thấy không ổn.
Nhưng nàng cũng không dám hỏi gì nữa.
Sau đó nàng lại cảm thấy Trịnh Khuê
gom tóc nàng lại, cuộn lên thành một búi, rồi cài một thanh gỗ vào để cố định.
Trâm…
Tại sao lại cài trâm cho nàng?
Cuối cùng, sau khi ngắm nghía đủ
thành quả của mình, Trịnh Khuê liền nói: “Rồi đó! Chị mở mắt ra đi.”
Lý Tình nghe lời mở mắt.
Phản xạ đầu tiên của nàng là nhìn
xuống bàn, thấy chiếc lược bạc và viên Xích Thạch lấp lánh đang nằm chỏng chơ
trên mặt gỗ.
Sau đó, nàng mới nhìn lên gương.
Trâm thật. Lại còn là trâm gỗ hình
cánh chim.
Cài lên búi tóc lộn xộn mà Trịnh
Khuê quấn.
Không chỉ búi tóc lộn xộn, mà cả tóc
mái và tóc xung quanh cũng lộn xộn, chỗ phồng chỗ dẹp.
Không giống với phong cách bình
thường của Lý Tình chút nào. Nếu Vũ Hoa nhìn thấy thì chắc sẽ đỡ trán mất.
Nhưng bằng cách nào đó, có lẽ là vì
Trịnh Khuê thực sự có khiếu thẩm mỹ bẩm sinh, sự lộn xộn của mái tóc lại tương
phản vừa đẹp với sự cứng cáp và khỏe khoắn, gọn gàng của chiếc trâm gỗ thẳng.
Lại còn rất hài hòa, vì chúng tự
nhiên, nhẹ nhàng như nhau.
“Đẹp đúng không?” Trịnh Khuê hẳn
cũng thấy rất đẹp. “Em tự mua bằng tiền tích cóp từ mấy lần làm hộ bố vài việc
vặt đấy. Tiền của chính Khuê luôn nhé! Tặng chị Tình đấy.”
“Tặng…” Lý Tình đưa tay lên sờ nắm
chiếc trâm kỳ lạ, ngỡ ngàng hỏi. “Chị á? Tại sao?”
Trịnh Khuê lắc lư mỉm cười, rồi đi
đến bên cạnh Lý Tình, ngồi xổm xuống bám vào chân nàng rồi nói: “Tại vì chị
quên mất rồi đó! Khuê nhắc cho chị nhớ, sắp tới sinh nhật chị rồi!”
Bấy giờ Lý Tình mới chợt nhớ ra.
Trịnh Khuê nói đúng.
Nàng quên mất rồi.
Lý Tình yên lặng rất lâu.
Trịnh Khuê cũng không quấy rầy nàng.
Cô bé rất biết ý, hiểu rằng chị có nhiều suy nghĩ riêng. Và chị cũng không bao
giờ thích nhắc đến sinh nhật mình.
Cô biết đó là ngày không vui lắm, dù
bác đã cố ý đẩy nó lên vài ngày trước ngày giỗ của bác Hiển và anh Hoảng, nhưng
Lý Tình vẫn không vui khi nhớ đến.
Nhưng sinh nhật vẫn là sinh nhật.
Trịnh Khuê luôn nghĩ vậy và không đồng tình với sự ủ dột của cả bố và chị.
Chẳng nhẽ chỉ vì bác Hiển và anh Hoảng mất gần ngày đó mà sự ra đời của chị lại
không đáng để kỷ niệm và chúc mừng? Đương nhiên là không phải thế rồi!
Nhưng Lý Tình thực sự nghĩ gì? Trịnh
Khuê cũng không biết.
Nên cô bé cũng bất ngờ khi Lý Tình
đứng dậy, rồi kéo cô ngồi xuống ghế, nhìn vào gương.
Cô bé cũng quay lại hỏi nàng: “Chị
định làm gì đấy?”
Lý Tình cũng lại nói: “Không được
nhìn. Đây là bí mật của chị.”
Thế là cô bé lại phải quay lại nhìn
gương. Lý Tình không cần nói, mà tự tay che mắt cô bé lại luôn.
Chính Lý Tình cũng thừa biết Trịnh
Khuê sẽ ti hí.
Thế rồi, Trịnh Khuê cảm thấy Lý Tình
dùng một tay thắt chặt búi tóc nhỏ xíu của cô lại, rồi cài thứ gì lạnh lạnh lên
trên.
Rồi nàng buông tay che mắt Trịnh
Khuê ra.
Trịnh Khuê mở thật to mắt nhìn ngay
vào chính mình trong gương.
Là chiếc lược bạc của chị. Chiếc
lược đẹp nhất trần đời! Đang cài lên tóc cô.
“Đẹp đúng không?” Lý Tình nhìn cô bé
mở to đôi mắt lấp lánh, dịu dàng hỏi vậy.
“Đẹp ạ!” Trịnh Khuê nói. Đương nhiên
là đẹp. Trịnh Khuê vốn rất thích chiếc lược này mà. Nhưng rồi cô bé lại thấy
sai sai, rồi quay ra nói: “Nhưng em không lấy của chị đâu nhá. Ít nhất là không
phải bây giờ! Đừng có hòng trả em cái lược để đổi lấy cái trâm. Em biết là giá
cả chênh nhau nhiều lắm đấy.”
“Vậy không phải bây giờ.” Lý Tình
dường như biết cô sẽ nói vậy, nàng đưa tay lấy lại chiếc lược, rồi nói. “Cảm ơn
trâm của Khuê nhá. Lược này, em thích đúng không? Vậy thì khi nào Khuê làm lễ
trưởng thành, năm hai mươi tuổi, chị sẽ tặng cho Khuê. Thế là đủ bù giá chênh
lệch rồi chứ?”
Trịnh Khuê vui mừng trợn to đôi mắt,
cô bé nhìn chị, cho đến tận khi không thấy chút đùa cợt nào trong biểu cảm của
Lý Tình, cô mới lia lịa gật đầu, rồi nói: “Vậy thì tám năm nữa, em sẽ nhắc chị
đấy nhé!”
Rồi hai chị em đồng ý với nhau như
vậy.
Tám năm nữa, Trịnh Khuê sẽ có món
quà trưởng thành từ chị Lý Tình, món quà cực kỳ quý giá, chiếc lược đẹp nhất
trần đời.
Còn bây giờ, Lý Tình sẽ nhận chiếc
trâm gỗ đẹp nhất Trịnh Khuê từng thấy, làm quà sinh nhật tuổi mười hai.
Còn đêm nay, họ sẽ thể hiện thật tốt
trong yến tiệc trọng đại.
---------------------
Khi trời đã chuyển tối, và bóng đêm
dần ôm lấy vạn vật, khi chỉ còn gần hai canh giờ nữa, yến tiệc sẽ bắt đầu, thì
Trịnh Liên nhận được một chuyến thăm.
Không hề bất ngờ.
Bà luôn biết Bàng Linh Hà sẽ đến gặp
riêng bà. Một cách bí mật.
Bàng Linh Hà vẫn mạnh như lúc bà ta
còn là Trương Linh Hà, người thừa kế của Tây Bình vương Trương Dạ Tiên. Có lẽ
là còn mạnh hơn.
Bà ta lẻn vào trong phòng Trịnh Liên
không một tiếng động, không để dù chỉ một thị vệ bên ngoài nhìn thấy, chỉ để
bắt gặp Trịnh Liên đã đợi sẵn bên thư án trống không.
“Quả là Trịnh Giải Ưu,” Bàng Linh Hà
nhìn người đang ngồi đợi trong bóng tối, rõ ràng bà đã rất yếu, có lẽ chẳng qua
mấy năm nữa sẽ ra đi, nhưng lại trông như kẻ quyền năng hơn trong hai người,
“xem ra thanh đao mẹ ta đã luyện ra vẫn sắc bén như thuở nào. Hẳn bà ấy sẽ tự
hào lắm.”
“Linh Hà công nữ,” Trịnh Liên nhìn
bà ta qua tầng đêm dăng trong phòng, khóa chặt ánh mắt đỏ máu của bà ta mà nói,
“cô càng ngày càng dễ đoán.”
“Ồ,” Bàng Linh Hà nhìn bà, rồi gạt
bỏ sự bất ngờ ban đầu, lấy lại sự ung dung mà nói, “Đại Ngự thị là cái chức
trăm xiềng ngàn xích mà. Ngày nào cũng phải bó mình trong áo gấm mão son, tôi
cũng phải già đi chứ.”
“Tôi thì đâu có thấy vậy.” Trịnh
Liên cũng rất ung dung, bà tựa lên thành ghế, đáp lại. “Linh Hà công nữ vẫn tùy
hứng y hệt như khi còn trẻ. Chỉ khác mỗi cái rằng tôi đã học thuộc lòng sự tùy
hứng ấy, còn công nữ thì vẫn tùy hứng hệt một dạng mà thôi. Đến tận bây giờ,
sau ba mươi năm làm Đại Ngự, công nữ vẫn cứ là người họ Trương.”
“Giải Ưu thì có khác gì sao?” Bàng
Linh Hà mỉm cười, nói. “Tôi vừa gặp cô đã biết, cô vẫn là con gái Trịnh Dư Tỳ.
Ông ta đã chết cả hai mươi sáu năm rồi, nhưng đến tận bây giờ, cô vẫn không
thoát được cái bóng của ông ta.”
“Linh Hà,” Trịnh Liên lặng đi chốc
lát, rồi nói, “người chẳng màng đến chút tình thân như cô, thì có tư cách gì
nói tôi giống ông ấy?”
“Vậy là cô thừa nhận rồi?” Bàng Linh
Hà đi tới gần, áo choàng đen của bà ta lướt nhẹ. “Trước đây, khi nhìn thằng bé
con, tôi đã thấy thương thay nó. Đến năm nay nhìn cô nhóc thứ hai của vợ chồng
cô, lại càng khẳng định được nhận định trước đây. Giải Ưu, xem như tôi cho cô
một lời khuyên, đừng làm khổ bọn trẻ nữa. Chúng ta thất bại đã đủ rồi.”
“Đừng làm như cô tới đây chỉ để làm
một người cô tốt. Không có tác dụng gì đâu. Chính Triều Đình đã ép Lũy Xương
tới bước đường này thôi. Nếu hôm nay con tôi là một đứa trẻ khù khờ, vậy thì có
khác nào tôi đang tạo ra một Bàng Dực thứ hai?”
Bàng Linh Hà im lặng trong giây lát.
Bà ta đã đang đứng ngay trước án của Trịnh Liên rồi.
Trịnh Liên nói không sai.
Lý thị bây giờ còn có phúc hơn Bàng
thị. Từ ngày Tiên Đế mất, Bàng Dực như trần chuồng mà bị ném vào giữa bầy lang
sói. Đến cả việc đưa tay nhấc chân còn không tự quyết được. Từng hơi thở đều là
do người xung quanh ban phát cho.
Lý Hoảng và Lý Tình đều là đứa trẻ
có tài, là lưỡi dao đã được mài sắc để đối diện bầy lang sói. Lý Duật Hoàng may
mắn sinh ra được hai đứa con giỏi, mà chính ông ta cũng đã vũ trang cho chúng
đúng cách.
“Thế thì đã sao?” Bàng Linh Hà đáp.
“Ngu dốt một chút, an phận một chút, lại là cái may của Hoàng Đế. Từ sau khi
Tiên Đế mất, Triều Đình đã nằm trong tay Trương thị rồi. Hoàng Đế đã không may
sinh ra khiếm khuyết, nếu Ngài lại còn mang tham vọng, vậy thì bây giờ hẳn phải
nằm dưới năm tấc đất rồi.” Đoạn, bà ta dường như tiếc nuối mà nói khẽ: “Như
chồng con cô vậy.”
Trịnh Liên lườm nguýt Bàng Linh Hà.
Ánh mắt bà như gươm đao. Nếu sát ý trong đó có thể hóa hình, vậy hẳn Bàng Linh
Hà đã bị đâm xuyên cổ họng rồi.
Nhưng Bàng Linh Hà không quan tâm,
cũng không nao núng.
Cả đời bà ta đã gặp quá nhiều ánh
mắt kiểu này rồi.
Thậm chí cả đao kiếm đâm qua da thịt
cũng đã hứng mấy bận.
“Nghe tôi khuyên lần này đi. Dương
Thanh Vân có còn tin được hay sao? Cô dùng tình nghĩa để khuyên anh ta quay
lại, nhưng suy cho cùng, ngay từ đầu cô đã phụ tình nghĩa của anh ta trước, anh
ta cũng đã mặc kệ tình nghĩa còn sót lại để ra đi. Bao nhiêu năm qua cô và đứa
bé sống lay lắt trầy trật ở đây anh ta cũng không quay lại, giờ đây cô lấy gì
ra để đảm bảo anh ta sẽ đứng ra che mưa chắn gió cho con cô? An phận không phải
là nhục. Giữ con bé lại trước khi quá muộn đi. Người đâm vào quyền tranh, mấy
ai là rút ra nổi? Nếu Lũy Xương chịu lùi lại vài bước, tự khắc Triều Đình cũng
sẽ biết ai là bạn ai là thù. Định Phủ đang đến kỳ trăng tròn rồi, đừng để đến
lúc trăng khuyết lại phải chìm tàu cùng người ta. Lý Lưu có thể bắt tay để đối
lại Bàng, thì Lý Bàng cũng có thể bắt tay đối lại Lưu.”
---------------------
Trăng tròn vành vạnh.
Trong bóng đêm dần sâu, rời xa khỏi
sự náo nhiệt và đèn đuốc đang dần nở rộ nơi vương phủ, những bóng áo choàng đen
lại lướt đi trong gió.
Cơn gió mạnh, là bạn đồng hành của
họ. Là một thời tiết hoàn hảo cho công việc.
Cuộc đi săn vẫn chưa kết thúc.
Họ tìm được một vài người.
Ở phía bắc, họ đã mất một số anh chị
em khá lớn. Lớn so với quân số hạn chế của họ.
Thậm chí đích thân một trong ba chỉ
huy trực chiến của bọn họ đã phải mang gươm săn lùng kẻ đã thâm nhập và mang
mật thư đi.
Nhưng mật thư đã biến mất.
Họ không biết bọn chúng viết gì
trong đó và bức thư ấy đã đi đến tận đâu, hay nó có thể gây ra sóng gió lớn đến
mức nào.
Và những kẻ họ mới tìm được là không
thể chiêu dụ.
Những đứa con lang bạt lần này không
chỉ mạnh hơn, mà bọn chúng còn bài bản hơn hẳn.
Chúng không còn là con mồi nữa.
Chúng đang săn ngược lại Thú vệ.
Vài người là không đủ. Thậm chí dù
có nhiều hơn, cũng sẽ không khiến bọn chúng sợ hãi được.
Kẻ thù lần này không phải cừu, mà là
sói.
Mục tiêu là tận diệt. Cả ba chỉ huy
của Thú vệ đều đã thống nhất như vậy.
Và cái “gốc” vẫn đang ẩn mình đã
được xác định là nằm ở phía nam.
Nhiệm vụ của mọi Thú vệ, kể cả những
người trên danh nghĩa là cận vệ của Hoàng Đế hay Đại Ngự, đặt chân đến phương
nam rất rõ ràng: bảo vệ Hoàng Đế, Hoàng hựu và Đại Ngự thị; tìm kiếm, xác định,
và nếu có thể, tiêu diệt ngay lập tức “sứ giả” đang ẩn mình tại phương nam và
toàn bộ kẻ đi theo “sứ giả” ấy.
Một căn nhà đã được định vị bởi các
“tai mắt”. Trong số rất nhiều mục tiêu khác. Nếu có thể, họ mong mình có thể
dồn lực lượng trong một lần tiến công. Nhưng với số lượng tình nghi lớn như
vậy, với quân số hiện tại, lựa chọn duy nhất là do thám nhỏ lẻ. Không thể bỏ
qua, khi mà dù không làm gì, họ sẽ mất thêm tai mắt. Càng không thể để Đại Ngự
hay Bệ hạ gặp nguy hiểm.
Toán năm Thú vệ dừng lại khi lướt
tới mái nhà của mục tiêu.
Họ cùng nhìn nhau một lúc, khi đã
ngầm xác định với nhau, thì cùng một lúc hạ xuống, nương theo tiếng gió mạnh,
ẩn mình trong bóng tối, mà đột nhập vào theo ba đường khác nhau.
Sân vườn vắng lặng.
Hai Thú vệ tiến vào theo đường ấy.
Họ hoàn toàn không để lộ thanh âm,
nếu đúng ra, chủ căn nhà đang ngủ.
Nhưng sự im lặng này là đáng ngờ.
Hai Thú vệ đột nhập vào trong căn
nhà tranh qua mái và cửa sau, còn một người còn lại trực tiếp đẩy mở cửa sổ và
nhảy vào.
Căn nhà đã trống không rồi.
Họ nhìn nhau, ngầm hiểu, rồi tản ra
thăm dò.
Họ cẩn trọng hoàn toàn, để ý mọi
ngóc ngách, không để lộ một tiếng động.
Nhưng mọi thứ gần như bất động trong
đêm gió lớn này.
Một Thú vệ phát hiện ra gì đó, đẩy
mạnh đống mẹt, sọt đan ra.
Bên dưới là một tấm lưới mây tre
đan, cứng cáp, rõ ràng là được di chuyển thường xuyên.
Thú vệ châm lên tay mình, ngưng tụ
máu chảy ra thành một thanh kiếm mảnh. Các đồng đội xung quanh cũng ngay lập
tức tạo hoặc rút vũ khí.
Đó là một mật đạo, đào sâu xuống
lòng đất.
Tin báo là chính xác.
Thú vệ đã phát hiện ra mật đạo dùng
thanh kiếm mới tạo hẩy tấm mây tre đan ra.
Nhưng chưa kịp nhìn kỹ bên dưới, đã
có một dòng máu đỏ rực đâm lên, khiến toàn bộ Thú vệ phải lùi lại ngay lập tức.
Ngay lập tức, các cửa bật mở, gió
lớn ùa vào trong gian nhà, kéo theo năm nhân ảnh, bao vây lấy Thú vệ.
Không ai trong số bọn họ, cả những
kẻ lưu lạc vừa ập tới, cả những Thú vệ bị bao vây, hoảng loạn hay sợ hãi cả.
Hai toán sói đi săn đang đối đầu,
bao vây lẫn nhau.
“Bất ngờ thật đấy.” Thú vệ đeo gươm
lên tiếng trước. “Tại sao các anh chị em lại không bao vây chúng ta với nhiều
người hơn vậy? Đây là một trong những sào huyệt của các người kia mà.”
“Không cần đâu, Cao Hy.” Một trong
số những kẻ lưu lạc đáp lại. Nàng biết rõ tên của từng người trong năm Thú vệ
này. “Các người từng làm thế với anh chị em của chúng ta trên phía bắc mà.
Chúng ta không đáng xấu hổ như các người đâu. Chúng ta ở đây đều được Sói ưu ái
như nhau, anh chị em mà, phải tranh đấu công bằng chứ.”
“Tiếc thật.” Thú vệ vừa phát hiện ra
mật đạo liền nói. “Mọi người biết tên chúng ta, vậy mà chúng ta lại không biết
tên mọi người, thật thất lễ.”
“Kẻ vô danh thôi.” Một kẻ lưu lạc
khác, đang đứng ngay đối diện, lên tiếng. “Vũ Cầu đại nhân đâu cần quan tâm.
Bọn này sẽ chết như lũ vô danh, nếu có chết ở đây, nên chẳng có gì phải tiếc
cả. Chỉ sợ các vị đại nhân thì không được thanh thản như thế thôi.”
Sau khi lời vừa dứt, một đợt gió
thổi bùng lên, những lưỡi dao máu sắc lẹm cuồn cuộn tuôn ra từ phía một Thú vệ.
Căn nhà bị phá tan!
Những đồng đội đứng bên cạnh đã kịp
né đòn tấn công bất ngờ. Và tất cả những kẻ lưu lạc cũng vậy.
Đây là một cuộc chiến cân sức.
Đêm nay, sẽ dài.
“Các anh chị em khen bừa là giỏi.”
Thú vệ vừa tung đòn lại lao tới một trong số những kẻ lưu lạc, nhưng kẻ lưu lạc
ấy cũng mau chóng chống đỡ lưỡi dao của hắn với một cánh tay mang lực khủng
khiếp. Thú vệ liền ngay lập tức rút xuống để tránh khỏi những cú nắm có thể bóp
vỡ đá của đối thủ, vừa giao chiến, vừa nói hết lời: “Chúng tôi cũng chỉ là lũ vô danh
thôi.”
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời của tác giả:
Ban đầu, chương 16 và 15 là một
chương, mang tên “Ngày và đêm”. Nhưng vì nhiều chữ quá nên tách ra làm hai.
Trịnh Dư Tỳ: Dư Tỳ "餘玼", dư trong
"dư thừa", tỳ trong "tỳ vết".
Trịnh Giải Ưu: Giải Ưu "解憂", giải
trong "giải tỏa" ("giải tích"), ưu trong
"ưu tư", "ưu phiền".
Trịnh Liên: Liên "憐" trong
"tương liên", phân biệt với liên trong "liên hoa" hay liên
trong "liên lạc".
Nhận xét
Đăng nhận xét