Ốm
Sấm uỳnh uỳnh rung chuyển mấy hồi như rung chấn cả trời đất. Lại thêm một mùa hè, lại tới một mùa mưa giông. Lưu Thương không ngủ được. Qua khung cửa sổ mong manh, chớp trắng xóa rạch toạc màn đêm trong phòng. Y tỉnh lại giữa đêm mưa gió, trong căn phòng trống trải chỉ một năm trước vẫn còn thuộc về Lưu Lam, chợt cảm thấy xa lạ vô cùng. Thiên lôi cứ chốc lại oanh oanh bên ngoài, như muốn xông vồ vào buồng ngủ, mưa ầm ầm đánh ráo riết lên từng vách gỗ. Như tiếng quân hành, tựa tiếng trống trận. Lưu Thương cuối cùng cũng đã cảm thấy mình không thể ngủ nổi nữa trong ánh chớp tắt chớp sáng của lôi đình trắng ởn, liền xỏ tạm guốc, đi ra ngoài hành lang. Đến ngoài hành lang cũng vắng lạnh. Người hầu đã đem mành tre mành trúc buộc hết bên ngoài để ngăn gió nước tràn vào lối đi. Nhưng gió vẫn luồn qua được khe hở, mưa vẫn rào rào trút căng phồng từng tấm che chắn, hắt ướt sũng gạch đỏ dưới chân. Đèn khó thắp trong buổi gió ẩm như bây giờ, nên chỉ có lính gác thi thoảng xuất hiện ở lối lên...