Bài đăng

Ốm

Sấm uỳnh uỳnh rung chuyển mấy hồi như rung chấn cả trời đất. Lại thêm một mùa hè, lại tới một mùa mưa giông. Lưu Thương không ngủ được. Qua khung cửa sổ mong manh, chớp trắng xóa rạch toạc màn đêm trong phòng. Y tỉnh lại giữa đêm mưa gió, trong căn phòng trống trải chỉ một năm trước vẫn còn thuộc về Lưu Lam, chợt cảm thấy xa lạ vô cùng. Thiên lôi cứ chốc lại oanh oanh bên ngoài, như muốn xông vồ vào buồng ngủ, mưa ầm ầm đánh ráo riết lên từng vách gỗ.  Như tiếng quân hành, tựa tiếng trống trận. Lưu Thương cuối cùng cũng đã cảm thấy mình không thể ngủ nổi nữa trong ánh chớp tắt chớp sáng của lôi đình trắng ởn, liền xỏ tạm guốc, đi ra ngoài hành lang. Đến ngoài hành lang cũng vắng lạnh. Người hầu đã đem mành tre mành trúc buộc hết bên ngoài để ngăn gió nước tràn vào lối đi. Nhưng gió vẫn luồn qua được khe hở, mưa vẫn rào rào trút căng phồng từng tấm che chắn, hắt ướt sũng gạch đỏ dưới chân. Đèn khó thắp trong buổi gió ẩm như bây giờ, nên chỉ có lính gác thi thoảng xuất hiện ở lối lên...

Đêm thu

“Con hầu Hữu thị ở ngay bên ngoài ạ,” Khúc Đức Hồng khép cửa sau khi nghía vào lần cuối để xác nhận hai đứa trẻ đã ngủ say, rồi thưa với Bàng Hạ, “Hựu nhân cần gì thì xin hãy cứ gọi ạ.” Bàng Hạ vừa châm nến bên bàn đá ngoài sân, vừa đáp lại cậu thanh niên, cũng rất nhỏ giọng: “Ừ, em cứ ra ngoài đi, ta trông hai đứa cho.” Khúc Đức Hồng tuy vẫn có chút không yên lòng, nhưng nghe chủ nhân nói vậy, cũng không dám nấn ná gì thêm, bèn cúi đầu dạ vâng rồi lui ra ngoài. Cậu là một đứa con thừa trong nhà, đọc ánh mắt người khác đã thành quen từ nhỏ, nhưng thi thoảng vẫn không rõ được Bàng Hạ nghĩ gì sau hơn sáu năm theo hầu. Bàng Hạ thắp nến xong thì ngồi xuống ghế đẩu gỗ, lẳng lặng nhìn ngọn đèn không nói gì. Nàng không nói, nhưng thị vệ người hầu còn lại cũng thin thít theo Khúc Đức Hồng đi ra. Tiết cuối thu đã ngớt mưa phần nhiều, trời quang hơi vương chút mây qua mái ngói, vất vưởng ngọn trăng khuyết thanh thanh. Đêm nay chủ nhân không ở lại Tả trạch, cũng không nghỉ trong phòng. Tin từ phư...

Chiều mưa

Lý Tình ngồi sau bức bình phong luyện chữ, thi thoảng lại ngoái ra xem Trịnh Liên đang nói gì với các vị tiên sinh. Tu bổ một con đê dài tốn rất, rất nhiều tiền. Và khi nhắc đến nhiều tiền, ai cũng đều lên giọng mất bình tĩnh như nhau. Mẹ thì hầu như chỉ im lặng, thi thoảng mới nói một lời, thường chỉ là để bảo Ngô Yến rót trà hoặc bảo anh Minh Quang viết cái này cái kia. Thủ ngân hình như lại khất không trả được tiền cho Cam An, nên cả ông và phụ tá Lê Diệu cũng chỉ dám im im chịu trận, đợi cho người từ Việt Sơn đến mắng đủ xối xả thì mới cãi lại. Chỉ có Phan Liệu và vị tham mưu Việt Sơn là không thấy ngớt môi bao giờ. Nhưng chẳng qua cũng chẳng có gì thú vị. Chỉ toàn tranh cãi mãi trận lụt tràn đê nứt đập vừa rồi là lỗi của ai. Nếu có gì đáng để quan tâm, có lẽ chỉ là làm thế nào để mẹ bắt Nguyễn Thường Phúc nôn tiền ra tu bổ. Nhưng Lý Tình không nhịn được việc phải giả vờ như mình không ở đây, hay không để ý. Cô nhóc năm tuổi không thích ngồi ngoài đó, mẹ cũng không muốn ôm cô bên c...