Thọ yến

Lý Hiển thập thò ở sau những thân cây xà cừ thưa ven rặng, đến khi chắc chắn phía trước không còn lính gác nào của Định Phủ, cậu mới len lén bước ra.


Suối Định Khê chảy rất dài, rất dịu, dù lên cao hay xuống thấp, dòng chảy cũng ít thay đổi, giống như một dải thắt lưng, nhiều hơn là một dải lụa.


Cậu nhóc mười hai tuổi đã lẩn vào rừng và đi đường vòng không biết bao lâu, cuối cùng cũng đã được nghỉ chân bên bãi đá sỏi trắng ngần, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.


Vốn biết một bữa tiệc mừng thọ Thái Hoàng nữ thất thập thì không thể nhỏ, nhưng ồn ào rộn rã đến mức này, đúng là Lý Hiển chưa tưởng tượng được bao giờ. Cả ngọn đồi Sắt phủ đầy cờ hiệu và bạt che trắng như mây sa, từ tận cách cả nửa ngọn đồi như ở đây, vẫn còn nghe được tiếng sáo, đàn bầu, đàn tranh, nhị, tiêu, tỳ bà… lanh lảnh trôi chảy còn róc rách hơn tiếng suối nước.


Vị ngọt sắc của chè vẫn còn cắt nơi đầu lưỡi, khiến Lý Hiển không nhịn được mà ôm tay hứng nước suối lên hớp một ngụm.


“Cũng dám uống nước Định Khê đấy.” Từ đằng sau, có tiếng nói quen thuộc vang lên, khiến Lý Hiển suýt chút nữa là trượt chân nhào đầu xuống suối.


May sao, Lưu Thạch đã phản ứng nhanh, chạy đến kéo tay cậu lại, lôi lên khỏi bờ suối. Bấy giờ, Lý Hiển còn đang ho sặc sụa vì bị cô nhóc dọa một vố kinh hồn.


Lưu Thạch lại còn thả tay ra, đi quanh như con quạ nhìn cậu bạn ngã huỵch xuống nền đá sỏi đất ẩm, che tay ho đỏ lừ khuôn mặt, mà nói: “Thấy chưa, Định Khê có anh linh, đang phạt mày đấy. Tao đã bảo thế nào? Lại còn cứ không nghe.”


“Mày thôi đi.” Lý Hiển cố dằn lại cơn khù khụ ong não, phải ngay lập tức bực bội đáp lại. “Tao biết ngay không lý gì dễ thế mà. Các cụ có linh dưới suối thì cũng phải bênh tao bị mày làm sặc chết.”


“Còn lâu mới dọa được đây, cụ nhà tao chứ cũng không phải cụ nhà mày đâu nhá.” Lưu Thạch không hề chịu thua, nhảy phắt lên ngồi ở mỏm đá cao nhất, lấy khí thế mà Lý Hiển sẽ gọi là “chó cậy gần nhà” ra cười mỉa lại. “Ông ranh đang trốn tiệc mừng thọ bà tao đấy, giải thích tử tế coi, đây còn nể tình tha cho.”


Lý Hiển nghe vậy, ho hết vị sắt tanh mát lạnh vừa sặc vào mũi ra, rồi nhảy đến mỏm đá cao thứ hai, dù hơi chật vật một chút, nhưng cũng lên được. Sau khi ngó quanh, thu hết chân lên, ôm gối phủi bớt bụi đất bám trên vạt áo và quần, cậu mới sụ mặt nói với con “chó cậy gần nhà” đang nhìn mình chòng chọc: “Có anh Huy rồi. Tao lỉnh đi tí thì cũng có sao? Đằng nào chả như người vô hình, cóc ai biết.”


“Cóc này biết đây ông giời.” Lưu Thạch lại chẳng cần ôm chân bó gối, cô hoe huẩy đôi chân bên dưới dù đang ngồi chênh vênh trên mỏm đá cao hơn người, trông lại cứ như là ngồi chõng nhà. “Mày lỉnh ngu hơn trạch.”


“Bình thường người ta chỉ nói là lỉnh nhanh như trạch thôi.” Lý Hiển không ấn tượng chút nào, cậu híp mắt tựa đầu gối đáp lại. “Sinh nhật bà ai ấy nhỉ? Sao lại có đứa ra đây ngồi chơi?”


“Chán phèo.” Lưu Thạch liền ngả ngớn vắt vẻo nằm trên mỏm đá, gác chân chữ ngũ quay đầu về phía Lý Hiển, đầu lộn xuống dưới cằm song song với trời mà dài giọng. “Ăn xong đợi mấy vị bô lão tán phét với nhau có quách gì làm đâu. Khi nào dọn mâm tiễn khách rồi tao về.”


“Xong lễ rồi à?”


“Xong đâu, còn thuồng luồng. Hết phần của bọn cháu loắt choắt như tao rồi thôi. Còn lại có anh Đồ xử lý.”


“Ờ.” Lý Hiển nghe thấy, tính mẩm chắc cũng còn lâu mới bị xách về, định tìm chỗ nằm giống Lưu Thạch. Vừa rón rén đi xuống, cậu vừa nói: “Anh Huy chắc phải ở lại lâu hơn nhỉ, thế khi nào về thì mày cứ về, bảo anh hộ tao với. Khi nào anh qua đón thì tao về theo anh.”


“Ò.” Lưu Thạch cũng rất thư thái tự nhiên đáp lại như vậy. Nhưng chỉ một lúc nằm không, cô đã bắt đầu dài tay mà để ý đến sự rón rén của Lý Hiển, người đang kẹt lại trên mỏm đá đã chật vật leo lên nhưng không tự xuống được, bèn cất lời phá đám. “Mày biết ban nãy vừa có trò gì không? Cha mẹ tao lúc đấy đang tổ chức múa võ thương, cũng chẳng có gì đâu, cơ mà nhá, tự dưng bà lại còn bật khóc. Thế là bao nhiêu người đang vỗ tay oà òa im phăng phắc. Đang tưởng có gì, hóa ra là cụ đọc bài thơ cụ làm rồi bắt bọn tao nghe mấy tháng nay. Giời, lại còn diễn cực đạt, chưa bao giờ tao nghe bà nói giọng bắc rõ mồn một thế luôn, nói mà như kiểu cụ tức cảnh sinh tình thật chứ. May mà có cú đấy cứu nguy, nhân lúc cha mẹ đang mải hùa theo tao mới bỏ được Hoằng cho anh Đồ xong chuồn luôn. Mà tí nữa còn bị bắt chứ. Trời cứu tự dưng đâu ra có đoàn-”

“Thôi đi!” Lý Hiển càng nghe càng phân tâm, càng nghe càng sốt ruột không biết nên đặt chân xuống cục đá nào để không trượt chân ngã, liền phun cục tức ra ngoài bắt Lưu Thạch dừng lải nhải lại.


Lưu Thạch giúp thì không giúp, lại càng quyết tâm kể cho hết. Nhưng đang tính cất lời, thì phải câm nín, tung người nhảy vội xuống khỏi mỏm đá, vừa đáp đất vừa tóm lấy Lý Hiển nấp đi cùng.


Có một đội nhỏ đang vội vã cưỡi ngựa đi xuống từ trên đỉnh đồi Sắt lợp bạt trắng tung bay.


Họ phi ngựa rất nhanh, vừa phi vừa tản ra xung quanh, hô to gì đó như rất nóng ruột vội vã.


Lý Hiển vừa nhìn vừa tim đập thình thịch, đột nhiên lại còn nghe tiếng khúc khích khẽ bên cạnh của Lưu Thạch.


Cậu nhìn qua nhìn lại, nhìn Lưu Thạch, rồi nhớ lại lời kể lải nhải ban nãy của cô, rồi chợt giật mình hỏi: “Con khỉ, mày trộm đại cung của Lưu vương đấy à?”


“Không hề mang ra đây nhé!” Lưu Thạch vừa cười khoái chí vừa đáp. “Èo, tao tưởng mẹ sẽ tìm ra được cung trước cơ, hóa ra là phát hiện ra tao trốn trước à.”


“Có khi ngài ấy phát hiện ra tao trước ấy!” Lý Hiển ôm bọc nộ hỏa nấp sau mỏm đá nói. “Cùng với vụ Trường Ngân Cung của ngài mất tăm luôn. Hay lắm Lưu Thạch ạ.”


“Hay về sớm không?” Lưu Thạch tròn mắt nhìn toán khinh kỵ mặc lễ phục đang phi về hướng họ đang trốn trong cái nắng gần như chói mắt, xì một cái rõ to rồi nói. “Kiểu này không sớm thì muộn cũng lộ này. Về để tao trả cung cho mẹ bắn xuyên mặt nguyệt cho xong lễ nào.”


Lý Hiển bấy giờ mới nhìn về phía Lưu Thạch, soi xét từ đầu đến cuối vẻ vui đùa đắc chí của cô, cuối cùng giác ngộ mà lườm nguýt đè giọng: “Mày bẫy tao đúng không?”


Lưu Thạch lại nhảy phắt xuống khỏi sau mỏm đá lớn, lộ diện vẫy tay với đội khinh kỵ Định Phủ vương mẹ cô cử đi, vừa gọi bọn họ xuống đón, vừa lè lưỡi trêu Lý Hiển: “Được anh mày trả công mười đồng bạc. Phải làm cho chót chứ.”


“Tao rẻ quá mà.” Lý Hiển nghe đến anh mình, chỉ đành ảo não thở dài, chôn chân tại chỗ bám chặt mỏm đá lớn mà nói trong lúc cận vệ Định Phủ vương đang tới. “Cho xin cái tay đỡ cái đi, con quỷ bán đứng. Không xuống được.”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 2: Phi vân

Chương 6: Tường đồng vách sắt

Chương 0: Đỏ mắt