Chiều mưa

Lý Tình ngồi sau bức bình phong luyện chữ, thi thoảng lại ngoái ra xem Trịnh Liên đang nói gì với các vị tiên sinh.


Tu bổ một con đê dài tốn rất, rất nhiều tiền.


Và khi nhắc đến nhiều tiền, ai cũng đều lên giọng mất bình tĩnh như nhau. Mẹ thì hầu như chỉ im lặng, thi thoảng mới nói một lời, thường chỉ là để bảo Ngô Yến rót trà hoặc bảo anh Minh Quang viết cái này cái kia. Thủ ngân hình như lại khất không trả được tiền cho Cam An, nên cả ông và phụ tá Lê Diệu cũng chỉ dám im im chịu trận, đợi cho người từ Việt Sơn đến mắng đủ xối xả thì mới cãi lại. Chỉ có Phan Liệu và vị tham mưu Việt Sơn là không thấy ngớt môi bao giờ.


Nhưng chẳng qua cũng chẳng có gì thú vị. Chỉ toàn tranh cãi mãi trận lụt tràn đê nứt đập vừa rồi là lỗi của ai.


Nếu có gì đáng để quan tâm, có lẽ chỉ là làm thế nào để mẹ bắt Nguyễn Thường Phúc nôn tiền ra tu bổ.


Nhưng Lý Tình không nhịn được việc phải giả vờ như mình không ở đây, hay không để ý. Cô nhóc năm tuổi không thích ngồi ngoài đó, mẹ cũng không muốn ôm cô bên cạnh để phơi mặt nghe người lớn cãi cọ, nên cô mới phải trốn sau bình phong như thế này.


Nhưng chữ luyện cũng mỏi tay, còn mẹ thì càng ngày càng lặng tiếng.


Nên lần này, Lý Tình thò đầu ra nhiều hơn những lần trước, cố gắng để xem nét mặt mẹ.


Ai cũng đang lớn tiếng hạch sách nhau, đâm ra đến cả buổi đầu chiều man mát sang thu cũng nóng, tiếng mưa lao xao bên ngoài cũng lặng.


Nhưng mẹ chỉ đang ôm trán, không để ý đến Lý Tình.


Chỉ có Phạm Minh Quang đang rảnh tay vì chẳng có gì để ghi chép, mới nhận ra tiếng lạch cạch của bình phong mà quay sang.


Lý Tình nhìn anh, rồi đánh mắt sang phía mẹ, ra hiệu hỏi anh.


Phạm Minh Quang thì lại mím dài môi tròn mắt như chữ “đán” (旦), khẽ lắc lắc đầu rồi làm bộ “suỵt” không tiếng động.


Thế là Lý Tình nấn ná nhìn quanh phòng thêm lần nữa, rồi gật gật đầu rút cổ bò về sau bức bình phong.


Nhưng cô bé không luyện chữ nữa.


Lý Tình vừa cuộn tròn trong tấm áo bông ấm xanh nhạt Trịnh Liên choàng cho, vừa với lên bệ gỗ, hơi trượt chân trượt tay hai lần, vẫn kiễng chân nhìn ra ngoài cửa sổ he hé được.


Bên ngoài trời mưa, nhỏ hạt nhưng mau như khung dệt.


Được cái không có tiếng ồn nữa. Mẹ cho bắt hết từ ếch nhái cho đến côn trùng rồi, chỉ thi thoảng là có chim thôi. Nhưng vì mưa nên cũng không có chim nào đến mà đậu hót nữa.


Nước mưa thi thoảng rơi lăn tăn lên khuôn mặt nhỏ xíu của cô nhóc, nhưng lại làm dịu cảm giác khó chịu nôn nao trong người đi.


Thầy hay nói nên tập hít thở sâu, vì như vậy sẽ khỏe hơn nhiều.


Nên Lý Tình học theo những lúc ngồi thiền, híp mắt hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi mát đi vào, lan trong từ ngách phổi, đúng là khiến người bớt bứt rứt hơn nhiều.


Nhưng lại nhỡ hít thêm cả một hạt mưa nhỏ, làm ngứa mũi đến mức buồn hắt xì thật mạnh. Lý Tình bèn lập tức bịt mũi nhắm tịt mắt lại, che kín mít mũi miệng và xì mũi ra, cuối cùng cũng giữ được cái hắt xì thật bé, gần như không lan tiếng động nào để mẹ phát hiện ra.


Cũng bởi thế mà ong như nổ cả đầu. Rát như cháy cả họng. Đau như gãy đổ cả sống mũi.


Vì thế mà Lý Tình sợ rồi. Cô bé lại định kiễng lên, nhưng lần này là để khép kín cửa lại, cách ly chính mình khỏi những hạt mưa đáng ghét kia.


Chỉ là chưa kịp đóng cửa lại, đã thấy một bóng người quen thuộc đang che ô ngó nghiêng trên đường đi ngoài hàng rào đá trắng.


Lý Tình bèn kiễng chân lên cao hơn, nhưng sợ thầy không nhìn thấy, thế là lại đẩy mở to cửa sổ mà đưa tay ra, cánh tay nhỏ xíu dễ dàng lọt qua khe giữa cái khung gỗ, huơ huẩy gọi trong không lời.


Phụng Hạc cũng phát hiện ra cánh tay nhỏ của học trò mình vươn ra từ cửa sổ thư phòng Trịnh Liên rất nhanh, bèn nhanh nhẹn nhảy qua hàng rào, lướt qua khóm cây trong vườn mà nhảy đến bên cạnh cánh cửa sổ ấy. Thị vệ xung quanh giật mình thon thót, nhưng vì nhận ra đó là Phụng Hạc, và bà đang ra hiệu cho họ im lặng, nên mới nhanh chóng cúi đầu chào rồi lại chống giáo đứng canh. Khi cuối cùng cũng đứng trước mặt cô nhóc đang mở to đôi mắt đen láy nhìn mình từ khung cửa sổ, bà vừa ngó qua bên trong phòng, nghe tiếng cãi cọ bên kia tấm bình phong, vừa quay lại, nói nhỏ với Lý Tình: “Sao thế, bị mẹ bắt ngồi đây à?”


Lý Tình lại càng đưa tay ôm bệ gỗ cửa sổ để kiễng lên cao, cũng thủ thỉ nói với Phụng Hạc: “Thầy mới về ạ. Con luyện chữ xong rồi.”


“Muốn về Tả trạch chưa?” Phụng Hạc bèn nhỏ giọng hỏi cô nhóc.


“Dạ rồi ạ.” Thế là Lý Tình cũng nhỏ giọng đáp lại cùng một cái gật đầu.


“Thế đợi ta tí.” Phụng Hạc liền trả lời. Nói rồi, bà mang ô đi vòng về phía trước gian nhà.


Lý Tình thấy thầy đi vòng sang cửa chính, liền vụng về kéo khép cửa sổ lại rồi nhẹ nhàng thả tay đứng xuống thật khẽ. Sau đó cô nhóc còn thu gọn nghiên bút lại, đứng nép bên cạnh bình phong, ngó ra vừa đúng lúc Phụng Hạc đã đến trước cửa thư phòng, khiến cho những vị đang cãi nhau đỏ lửa phải dừng lại ngoan ngoãn cúi chào. Còn mẹ thì đã ngẩng đầu lên, rồi quay về phía sau, thấy Lý Tình đang lấp ló cạnh mép bình phong.


Trịnh Liên liền ra hiệu cho các tiên sinh, tham mưu và Thủ ngân tạm dừng, rồi nhanh chóng đứng lên đi tới quỳ xuống trước mặt cô bé. Mẹ vừa cười vừa nói với Lý Tình: “Con chơi xong rồi à?”


Lý Tình liền mỉm cười theo mẹ, rồi gật gật đầu đáp: “Con viết xong rồi ạ. Con cũng dọn xong rồi ạ.”


Nghe vậy, Trịnh Liên không cả cần liếc vào kiểm tra xem cô bé có nói đúng không, đã vừa ôm Lý Tình lên, vừa thơm nhẹ vào má cô rồi bế cô về phía Phụng Hạc, người lúc này đã thu ô và thay guốc xong, đang bước qua ngưỡng cửa.


“Bà về rồi.” Trịnh Liên bế con đến trước mặt Phụng Hạc rồi nói. “Ta cứ đợi bà mãi, tối qua Tình mãi mới ngủ được, sáng nay đã lại dậy sớm rồi.”


Phụng Hạc chỉ gật đầu nói: “Ta phải đi xa hơn dự kiến một chút. Không sao đâu, như bây giờ vẫn khỏe.” Rồi, bà rút ra một cuốn sổ nhỏ ố vàng, đưa cho Lý Tình mà nói: “Ta xin được từ chỗ thầy thuốc của con, sưu tầm mấy tích cổ về Sói, có cả hình ký đồ, thi thoảng rảnh thì đọc đi.”


Lý Tình liền đưa hai tay ra nhận lấy cuốn sổ giấy cũ, vừa lễ phép nói: “Con cảm ơn thầy ạ.”


Trịnh Liên thấy vậy, bèn vừa thả con xuống cạnh Phụng Hạc, vừa nói với cô bé: “Con đi với thầy nhé, ở đây mẹ với anh Minh Quang còn phải làm việc, không chơi với con được. Chào tạm biệt chốc lát, chiều tối mẹ lại đón con sang ăn tối nhé.”


Lý Tình ôm cuốn sổ trong vòng tay nhỏ, ngó qua các vị tiên sinh xung quanh, rồi cầm cuốn sổ đưa tay hành lễ nói: “Con chào mẹ con về ạ. Em chào anh ạ. Ta chào mọi người.”


Các vị tiên sinh lập tức đứng nghiêm đưa tay hành lễ lại, đồng thanh như một nói “Cung tiễn Thế tử”, trong lúc mẹ quyến luyến vén mái tóc thưa của cô bé, còn Phạm Minh Quang thì vươn người ra từ bên thư án mà vẫy tay chào.


Phụng Hạc chỉ đơn giản là nhàn nhạt gật đầu quay ra, vừa đi guốc vừa căng dù, đợi Lý Tình bước ra đi guốc của chính cô bé.


Lý Tình đuổi theo bà sau khi đã lưu luyến tạm biệt với mẹ chỉ vì một lần rời không xa mấy bình thường xong, Phụng Hạc cũng kiên nhẫn đợi cô bé đi guốc rồi bước xuống từng bậc thang, cho đến tận khi cả hai xuống đến sân vườn ướt đẫm nước mưa.


Nhưng Phụng Hạc không bế Lý Tình lên.


Bà chỉ che ô cho cô bé, đi chậm cùng cô bé.


Nhưng guốc mộc của Lý Tình vẫn chậm chạp tự đạp nước mưa.


Chỉ là thực ra, dù rất trơn và sợ ngã, dù chân không đủ khỏe để đi thật nhanh hay thật vững, Lý Tình vẫn thích tự mò mẫm trong tiếp nhem nhép của nước dưới chân.


Và hơn nữa, Phụng Hạc sẽ luôn ở cạnh để đỡ cô nhóc kịp.


“Chút nữa về,” Phụng Hạc dường như đã có chút mất kiên nhẫn với nhịp chân chậm chạp của Lý Tình, bà hỏi cô bé, “con muốn luyện tập không?”


Lý Tình nghe đến luyện tập, nhớ đến những viên đá đỏ rực rỡ như ráng chiều, kỳ diệu như viên Xích Thạch mặt trời gắn trên lược bạc cô bé đang cài lên búi tóc nhỏ xíu, gần như chẳng còn nghĩ gì đến mệt mỏi hay đau, đôi mắt đen liền óng lên: “Dạ, con có ạ.”


Phụng Hạc nhìn lướt qua vẻ hào hứng của cô học trò nhỏ, rồi lại quay đi đưa mắt nhìn màn mưa, khẽ giọng nói: “Ừ.”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 0: Đỏ mắt

Chương 2: Phi vân

Chương 4: Hoán diện