Sang đông

Sau mùa hè, mùa mưa cũng trực tới. Lý Tình không thích mùa mưa, dù thực ra thời tiết nào nàng cũng không thích.


Nhưng đặc biệt, là mưa.


Cả ba tháng này, nàng đã tự khép kín mình lắm rồi. Nắng từ gắt sang đẹp, cũng chẳng liên quan gì đến chính nàng.


Bình thường thì vẫn luôn là như thế.


Trước đây… có mẹ. Nhưng phòng mẹ cũng sẽ che chắn để ít lọt gió, côn trùng. Khi Lý Tình bước vào, mẹ cũng luôn biết nàng ghét sáng, nên không bao giờ để mở toang cửa.


Nhưng cả ba tháng nay, đến cả nỗ lực chán nản đến như thế, thì nàng cũng không thể im lặng nổi nữa.


“Dương Mục!” Khi vừa về đến Tả trạch, nàng chỉ đợi đến lúc kẻ khiêng đặt chớm xuống gần đất, chỉ vừa kịp để chân nàng vươn ra là có thể đặt xuống mặt đất, liền xuống khỏi kiệu, đùng đùng bước vào sân nhà đang bừa bộn của mình, quát người đang đường hoàng chỉ đạo thợ xây bên trong.


Dương Mục lại như không hề bất ngờ, quay sang cười cười vẫy tay nói: “Ô chao, Vương bà lên chánh điện về rồi ạ. Ta đang bận tí, chỗ này bụi lắm, con ra đình ngồi chơi với Văn Quyết đi.”


“Ta đã bảo là không sửa gì cả!” Lý Tình lại càng tức giận. Nàng nghiêm giọng quát lớn. “Ông đang làm gì đây? Lời ta ông để dưới chân rồi à? Cho thợ lui hết xuống!”


Vương quát một tràng uy nghiêm đến đáng sợ, ai cũng biết sự thịnh nộ của nàng bốc hết lên đỉnh đầu rồi. Ai đang cầm búa liền buông búa, ai đang bế vác liền thả gỗ đá, quỳ sụp xuống im lặng.


Nhưng Dương Mục lại vẫn cứ ung dung, vừa đặt bản vẽ trên tay xuống bàn đá giữa sân, vừa ra lệnh: “Cứ làm tiếp. Ta chưa bảo dừng, không ai phạt được các ngươi. Bà cũng mắng ta chứ có mắng các ngươi đâu?”


Nhưng thợ không ai dám làm tiếp.


Đầu Dương Mục không ai dám lấy, chứ đầu của họ thì có chết cũng không dám công khai để lời Lý Tình dưới chân.


Tả thị Vũ Hoa còn đang thất thế, lời nào cũng không dám nói kia, ai dám “làm tiếp” như Hầu gia nói chứ?


Dương Mục thấy thế thì cũng không giục gì họ, lại còn vẫy tay, gọi Lý Tình đến như gọi con cún con: “Con lại đây xem này. Ta cho người ngày xưa sửa phòng của Văn Quyết vẽ cho đấy, nhìn trông được không? Phòng này ngày xưa bị sửa rồi, tối đi hẳn, chứ hồi ta còn trẻ, thấy Tả trạch sáng sủa thoáng mát lắm.”


Lý Tình lại càng cáu giận, thấy lời mình nói Dương Mục như giả điếc, liền quay sang, bảo thợ: “Các ngươi lui hết, không làm gì nữa cả. Đến chỗ Vũ Hoa bảo cô ta thanh toán cho.”

Thợ nghe Vương nói một lời đã quyết, vừa muốn theo lệnh mà đi luôn, lại vừa sợ Dương Hầu, nên kẻ đứng lên, thấy xung quanh nhấp nhổm, lại rụt về quỳ xuống, cuối cùng một bước cũng không ai dám bước.


Thợ cả thấy bí quá, liền định đánh liều tâu xin, thì Dương Mục đã lại đáp: “Phòng ốc tối tăm ẩm thấp. Không sửa thì có chừng con còn không muốn sống đến năm hai mươi.”


“Chết thì chết.” Lý Tình liền phất tay áo, kiên quyết đáp. “Không sửa gì hết. Các người lui hết đi.”


“Thế còn phòng ta thì sao?” Dương Mục lại điềm tĩnh đáp lại, nên bao nhiêu thợ vừa định theo lệnh đứng lên, lại đành quỳ xuống theo lời ông. “Con định để ta nằm đất à?”


“Ta cho ông ở Tả trạch bao giờ?”


“Thế con muốn ta làm khách suốt à?”


“Mời.” Lý Tình nghe ông hỏi vặn vẹo làm mình làm mẩy một hồi, đến cả bật cười vì tức, đáp. “Giờ ngài về Thanh Sơn luôn cũng được. Ta không giữ.”


“Thế thì lão già này lại càng phải sửa.” Dương Mục nghe thế, đường đường tuyên bố. “Sửa xong rồi, vương càng hết cớ đuổi ta. Xách búa xẻng lên hết cho ta, Dương Hầu bảo các người sửa, có bị vương đuổi thì Thanh Sơn Hầu phủ cũng đủ chỗ nuôi ăn các ngươi. Mấy đứa trẻ giờ sao hèn thế nhỉ?”


“Dương Mục!” Lý Tình lại càng cáu giận. Nhưng trong cái tức lại pha nhiều phần tức cười, càng nghẹn không biết làm sao để đối phó lão già này.


Dương Mục đúng là muốn bỏ ngoài tai lời nàng thật, nàng cũng không muốn dùng dằng cãi vã ở đây với ông nữa, vừa mất mặt, vừa vô nghĩa.


Chẳng nói chẳng rằng, khi đám thợ, kẻ hầu vẫn còn đực mặt không dám động đậy, Vương liền phất tay áo, bỏ ra ngoài.


Dương Mục thấy vậy, vỗ tay vang dội một cái, hùng hổ chỉ tay lệnh: “Nhanh lên, dỡ ngay mấy dãy cửa chắn này đi. Tranh thủ mấy ngày khô ráo trời đẹp đi! Xong sớm thì trả công càng cao!”


Nói rồi, ông cũng bỏ lại hết bản vẽ lại đó, đuổi theo Lý Tình.


“Lý Tình.” Vòng qua tấm bình phong bên ngoài tả trạch, vừa bước ra khỏi bậc cửa, đã thấy Lý Tình đang đi bộ về phía chính điện, Dương Mục sải bước vẫn nhanh hơn cô nhóc, chẳng mấy chốc đã bắt kịp mà gọi nàng. “Đang đi đâu đấy?”


Lý Tình đương nhiên không đáp.


“Đi tìm Lê Diệu à?” Dương Mục đương nhiên cũng không cần nàng đáp, ông tự hỏi, tự đáp như diễn độc thoại. “Con định cứ thế phát lương cho bọn họ về à? Phí tiền vậy thì cũng phải thu lại cho xứng cái đã chứ?”


“Thủ ngân Chưởng thị làm việc dưới trướng ta,” Lý Tình âm trầm đáp, “tiền là tiền của ta. Dương hầu quan tâm làm gì?”


“Ôi dào, nói thế thì không đúng rồi.” Dương Mục lại cười, nhưng lần này, ông không đùa cợt nói vòng vo nữa. “Tiền là tiền của vương phủ, tiền của vương phủ là máu thịt của Lũy Xương. Không phải của mình con.”


Lý Tình nghe vậy thì đứng phắt lại. Giữa cơn gió cuối thu, mang theo dự cảm về mùa mưa sắp tới, nắm đấm dưới tay áo nàng nắm chặt, lại không cao giọng, bình thản đáp lại lời giáo huấn rơi từ trên trời xuống này: “Vậy Dương hầu đến đây dùng tiền máu thịt Thanh Sơn hầu phủ để quấy rầy ta là hợp lý chăng? Đối với ta, ta được sống yên mà không phải làm họ khó xử là hơn cả xứng đáng rồi. Dương hầu chẳng qua cũng chỉ là muốn vượt quyền mà không có danh chính ngôn thuận, ngài có tư cách gì để giảng ta đạo quân thần?”


Dương Mục bị chiếu tướng một nước, cái lưỡi không xương lắt léo trắng đen bèn phải dừng lại.


Đến tận bây giờ, nhiều khi ông vẫn không quen được. Lý Tình không phải con trai ông, Dương Văn Quyết năm mười hai tuổi, cũng không nói được lời tuyệt tình như thế này.


“Con thực sự định cứ sống mãi trong cái lồng kia à?” Dương Mục đi tới bên cạnh Lý Tình, cúi xuống nhỏ giọng nói bên tai nàng, không lớn tiếng chống đối như khi nãy nữa. “Phòng ốc thì bịt kín mít, cửa thì mở được một nửa, hành lang còn chẳng lọt nổi gió. Lũy Xương từ xưa đến nay coi gió là bạn, chẳng lẽ trong nơi ở của Lũy Xương vương, lại không dám đón chút nắng gió hay sao?”


Lý Tình im lặng nhíu mày theo từng luận điệu già cỗi của ông, rồi nghiến răng đáp: “Phòng ở của ta, tốt hay không là do ta quyết định. Chẳng lẽ Đông Xung vương lúc nào cũng phải ngủ trên thuyền thì mới là Đông Xung vương?”


“Vậy tại sao cách ta sửa lại làm con không thích?” Dương Mục không tranh cãi với nàng về luận điểm lập lờ đánh lận con đen về Đông Xung vương, chỉ bình tĩnh nói. “Tại sao lại cứ nhất thiết phải như trước? Con cho là trước đấy phòng ở của con tốt ở đâu?”


Lý Tình không đáp gì cả.


Gần như ngay khi tràng câu hỏi của Dương Mục kết thúc, nàng đã sải bước đi.


Dương Mục cũng không dùng tay để kéo nàng lại.


Nhưng từ phía sau, ông nói: “Con thích nó vì nó quen thuộc với con, hay vì khi ở trong đó, con không cần phải đối mặt với ai khác, sẽ không cần phải lo ai đó nhìn thấy con?”


Lý Tình không muốn đáp, bước đi lại càng nhanh.


Nhưng những lời ấy đã vang trong trí óc nàng rồi.


Lý Tình đã quá quen với căn phòng tối rồi. Ở trong bóng đêm, ở sau bốn bức tường, sẽ không có ánh nhìn nào nữa.


Sẽ có bóng ma, sẽ có góc khuất, nhưng chúng không biết nói, chỉ biết im lặng. Im lặng dìm xuống, đặc quánh lấp đầy từng lỗ hổng, đến mức tay chân không còn cần di chuyển nữa.


Như vậy còn hơn cả ổn.


Đó là cõi Thần hương Thánh.


Trong đám chất lỏng bóng đêm đặc quánh ấy, Lý Tình sẽ không phải che giấu nữa.


Nhưng Dương Mục lại cứ muốn đục bỏ bốn bức tường của nàng đi, để ánh sáng tràn vào, pha loãng dịch tối ấy, khiến nó dần chuyển trong suốt.


“Con không thể cứ nhắm mắt lại, rồi cho rằng không ai nhìn thấy con được.” Dương Mục không đuổi theo, không ngăn lại, chỉ nói. Dường như, đến cả suy nghĩ và bước chân bây giờ của Lý Tình, cũng không còn được che đậy nữa, biến thành hòn đá đen trong dòng nước trong như ngọc. “Ta sẽ phá hết cái đám cửa chắn Lý Duật Hoàng lắp vào Tả trạch của vương phủ ta. Rồi con sẽ thấy nó tốt hơn thế nào.”


Cuối cùng, Lý Tình cũng chỉ đến chính điện nằm tạm mấy ngày sau đó.


Nàng không bảo Thủ ngân Chưởng thị đưa tiền để đuổi thợ đi nữa.


Kệ Dương Mục vậy.


Lý Tình cứ ôm gối nằm lăn lóc ở trên đại điện, thi thoảng lại nhớ lại khoảnh khắc buổi yến tiệc hôm ấy, khi nàng đứng ở đây, khi sa lụa phấp phới trong đêm hè.


Khi cọc đá đỏ bay tới.


Khiến cho cả đại điện trước mắt đây cũng như rùng mình sống lại khoảnh khắc ấy.


Rồi lời của Dương Mục lại bay tới, đập loạn xạ giữa những ngọn nến lập lòe nàng bảo người hầu để lại.


Gió cuối thu len lỏi khắp điện, lành lạnh trườn bò nơi từng kẽ xà dọc ngang.


“Không thể cứ nhắm mắt lại à…” Nàng nhìn những ngọn nến, lẩm bẩm với chính mình. “Ông thì biết cái gì chứ?”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 2: Phi vân

Chương 6: Tường đồng vách sắt

Chương 0: Đỏ mắt