Chương 5: Trả nợ
Đã gần qua giờ Tỵ.
“Tình.” Trịnh Liên
đứng ở thềm cửa thư phòng gọi con lại sau khi con bé tiễn các tiên sinh và
Vương Tam Luân về.
Tay bà vẫn chưa hết
run rẩy. Bàn tay mà con bà đã nắm.
Nắng trưa đã chói
chang đến mức thiêu đốt. Dưới ánh nắng ấy, Lý Tình dè dặt quay lại, bà nhìn
thấy trong mắt nó sự hoang mang.
Có lẽ cũng không trách
con bé được, chính Trịnh Liên cũng đâu thể nhớ nổi lần cuối cùng bà tức giận
như vậy là khi nào. Lần cuối cùng giọng bà tràn đầy run rẩy và u ám như vậy là
từ khi nào?
Trịnh Liên cố gắng thả
lỏng biểu tình trên mặt khi nhận ra mình đang dọa sợ con. Bà ra lệnh cho nữ tỳ
đang dọn dẹp thư phòng sau lưng: “Về báo với thầy ngươi đi, công việc của ngươi
hôm nay xong rồi.”
Nữ tỳ ngay lập tức
dừng tay lau dọn, bưng khay đựng ấm chén lên, cung kính “dạ” một tiếng rồi
nhanh chóng lui ra, để lại khoảng sân chỉ còn hai mẹ con.
Lý Tình nhìn theo nữ
tỳ đến tận lúc nàng ta đi xa, rồi mới quay lại nhìn mẹ. Trịnh Liên cảm giác như
trong mắt con bé có chút ẩm ướt, hai hòn ngọc đen láy dè dặt nhìn bà như một
con cún con.
Ánh mắt ấy lại càng
khiến Trịnh Liên mềm lòng. Nhưng bà vẫn dằn lại, không nói gì.
Lý Tình cuối cùng cũng
lê bước đi về phía mẹ, thần sắc ỉu xìu như thể đang dụi đầu vào tay bà, khẽ
giọng xin lỗi.
“Mẹ…” Con bé gọi.
Nhưng Trịnh Liên không
để cho nó qua đi như lần trước nữa, giọng bà gần như run rẩy: “Con có biết con
đang làm gì không?”
“Con biết mà…” Lý Tình
cũng không hề im lặng như trước, con bé nói, dù yếu ớt, nhưng phản đối lại bà.
Trịnh Liên gần như bất
ngờ với lời phản bác này, bà giật mình lùi lại, nhìn lại con mình từ trên xuống
dưới. Cuối cùng cũng hiểu ra, nó thực sự nghiêm túc với lựa chọn này.
Lý Tình có tật xấu.
Chỉ cần nó nghĩ cái gì là đúng, nó sẽ bất chấp mà làm. Rất khó để thay đổi suy
nghĩ của nó.
Nó rất thông minh, đến
mức các tiên sinh từng được cha nó trọng dụng cũng không thật sự dạy nó được
điều gì.
Nhưng vì vậy nên nó
luôn ngang ngược trong vùng trời suy nghĩ của nó.
“Tình…” Trịnh Liên cố
gắng nói khi dằn lại cơn ho khan đột ngột nổi lên, lại vô tình khiến giọng bà
nghe như đang nén cơn giận và thất vọng. Nhưng Trịnh Liên cảm thấy mình phải
nói, phải nói cho con nghe trước khi đến bà cũng không dạy nổi nó điều gì.
“Chúng ta làm đến nước này để làm gì chứ? Dương Hầu phải làm đến mức ấy để làm
gì? Mẹ phải làm đến mức ấy để làm gì? Chúng ta đã gần thành công đến thế rồi,
Vương Tam Luân hay Triều Đình còn có cái cớ gì để buộc tội Lũy Xương nữa? Bọn
họ có thể có bằng cớ gì? Tại sao con phải chiều lòng bọn chúng? Sao con!
Con lại phải dính dáng vào vũng bùn này?”
“Bởi vì bọn họ đâu cần
cớ gì! Bọn họ chẳng cần cớ gì hơn việc này cả!” Lý Tình uất ức nói, con bé vừa
nói vừa chỉ vào bản thân, giống như trỏ vào kẻ tội đồ. “Con! Khi
con, trở thành Lũy Xương vương, thì bọn họ chẳng cần cái cớ gì cả, bọn họ chỉ
cần chặt bớt được vây cánh của Lũy Xương là đủ!”
Trịnh Liên muốn ngay
lập tức đáp lại, nhưng cơn ho khan bà đã nhịn liên tục từ khi Vương Tam Luân
tới dường như không còn chịu bị đè ép nữa, bà phải vội vàng che miệng lại, vịn
vào bên cột trụ, ho đến mức long trời lở đất.
Lý Tình mở to đôi mắt.
Chân con bé vô thức lui về phía sau, như thể sợ rằng nếu mình còn gần mẹ hơn
nữa, sẽ chỉ tổ chọc tức chết bà.
Trịnh Liên cố gắng đè
ép cơn ho xuống. Lồng ngực và cổ họng của bà nóng ran, nhưng cơn nóng ran trong
tim gần như có thể chiến thắng tất cả. Bà nuốt xuống, khàn giọng nói: “Vậy thì
bọn họ phải đánh cược...cược trên xác Trịnh Liên này, xác của bất cứ kẻ nào dám
đụng vào Lũy Xương. Để xem ai dám trả cái giá cao ngất như vậy?”
Nói rồi bà dùng tay
vịn vào cột trụ gỗ đỏ son, đẩy người mình đứng thẳng dậy, nhìn xuống Lý Tình:
“Canh bạc này ta nắm chắc bảy phần rồi.”
“Không…” Nhưng con bé
lại lắc đầu, như thể khi thấy mẹ mình kiên định, nó lại càng được tiếp sức mạnh
mà bướng bỉnh hơn. “Không đánh cược gì cả.”
“Tình!”
“Con không chơi ván
cược này!” Lý Tình thở dốc, nó gom góp hết thảy khí huyết của mình lại, kiên
trì nhìn bà mà nói. “Cược xong thắng thì con có gì? Cược xong thua thì con mất
gì? Tại sao con phải mạo hiểm mạng của Dương Hầu, của Dương công tử, của anh,
của mẹ!? Cho cái ván cược ngu ngốc vô nghĩa này!”
“Lý Tình!” Trịnh Liên
nắm tay đấm lên cột trụ, gằn giọng gọi tên con. Bà đã nên biết từ trước…Từ khi
nói với con bé về tấu trình của Thịnh An ngày hôm đó. Rằng nó sẽ không bao giờ
thật tâm chơi theo nước cờ của bà. “Con có còn là con của chàng ấy không!”
Lý Tình không phải cha
nó.
Nó không tàn nhẫn như
Lý Duật Hoàng được.
Lý Duật Hoàng đã dám
giết cả chính anh trai mình vì Lũy Xương, nhưng Lý Tình đến cái gan cược mạng
với kẻ thù cũng không có.
Nhưng rồi bà lại chững
lại. Cơn thất vọng với chính mình lại càng dâng cao.
Lý Duật Hoàng cũng
không dám cược bằng Lý Hoảng.
Đáng ra bà nên nhớ ra…
Sự bịn rịn vì tình
riêng này cũng đã lấy mạng chồng bà, thậm chí là lấy mạng anh trai của chồng
bà. Bà đã chứng kiến cả hai cái chết ấy.
Vậy mà bà lại không
nghĩ ra nổi.
Bà nhìn con, gần như
chỉ đến tận lúc này, bà mới nhận ra, nổi kinh hoàng và nước mắt trong ánh mắt
con.
Bà dọa sợ nó thật rồi.
Bà cũng làm nó buồn
thật rồi.
Bà hoảng hốt đưa tay
ra, muốn chạm vào con.
Nhưng Lý Tình lùi lại.
Nó né tay bà ra, như
cái cách nó né tay Phụng Hạc.
“Tình…” Bà khẽ gọi,
như nỉ non xin lỗi.
Lý Tình khẽ lắc đầu,
con bé nhìn bà. “Không…” Nó nói, rồi bật cười, lệ ủ trong đôi mắt tràn ra, vạch
một đường trên màn phấn trắng. “Nếu được… Thì con không phải. Con chưa bao giờ
là con ông ta cả!”
“Mẹ không có ý đó…”
Trịnh Liên trong chớp mắt gom góp hết sức lực còn lại của mình, tiến đến ôm lấy
mặt con, hai ngón cái khẽ lau đi nước mắt của con bé. “Mẹ xin lỗi… Mẹ không cố
ý.”
Ngón tay đẫm nước của
Trịnh Liên dần lau đi lớp phấn che phủ gương mặt nhỏ bé của con gái bà. Bà nhìn
thấy chân diện của nó.
Tay bà run rẩy trong
đau đớn.
Con bé không phải Lý
Duật Hoàng. Chồng bà cũng không thực sự khỏe mạnh, nhưng chàng tràn đầy tham
vọng, tham vọng đổ đầy nhựa sống của chàng. Hy vọng nuôi sống huyết quản chàng.
Ý chí chống đỡ xương cốt chàng. Bà có thể cảm nhận nhiệt huyết nóng bỏng ấy
ngay cả trong hồi ức.
Con bé cũng không phải
Lý Hoảng. Con trai bà khỏe khoắn và tự tin, như khóm trúc xanh mùa xuân. Lòng
tốt cháy bỏng trong ánh mắt thằng bé. Và dịu dàng tự do quấn quanh lời nói
thằng bé.
Sao bà lại có thể nói
con gái bà như vậy.
Sao bà có thể thốt ra
lời ngu ngốc như thế!
Lưu Lam chỉ vừa mới
qua đời, nhưng bà đồ rằng cậu ta đã ám lên cả non sông đất nước này, ám lên cả
bà.
Nỗi sợ khi bà nghĩ đến
cái chết của cậu khiến bà gần như nghẹt thở, khiến bà không thể suy nghĩ chín
chắn nổi nữa.
Lý Tình vẫn khóc. Bà
biết con bé cũng đang cố kìm lệ lại, nhưng lệ vẫn cứ tuôn.
Bà cúi xuống ôm chầm
lấy bờ vai nức nở của con, bàn tay bà to hơn nhiều, đến mức ôm trọn được cả bả
vai con. Bà khẽ vỗ lên lưng nó, như khi ngày xưa bà cố hát ru cho nó ngủ.
Bà biết, Lưu Lam cũng
ám lên con bà.
Trịnh Liên vừa vỗ về
con, vừa khẽ nói: “Mẹ xin lỗi…Ước gì…năm xưa cha con hoàn thành mong ước của
mẹ… Chàng ấy nên giết mẹ đi, giết cả Khâm đi… Chỉ có như thế thì họ Trịnh này
mới không phá hoại Lũy Xương…”
Lý Tình như thể được
lời ấy vỗ về, cơn nức nở dần dịu đi, rồi dừng lại. Con bé khẽ đưa tay, dè dặt
ôm lấy mẹ.
Nhưng giọng nó lại
lạnh lẽo: “Nhưng con đâu cần Lũy Xương.”
---------------------
Cuối tháng năm là thời
điểm bận rộn nhất ở biên thùy. Nhất là trong năm nay.
Vị tướng quân nhận lấy
túi bao da đựng nước từ tay phó tướng ngay sau khi xuống ngựa. Nàng vừa tuần
tra một loạt ba quân doanh trong một buổi sáng.
“Hết rồi đúng không?”
Sau khi tu ực hết cả túi nước, nàng dùng tay áo quẹt mạnh dưới cằm, lau bớt nước
tràn ra ngoài cùng mồ hôi. Trời hè nóng hầm hập. Đêm qua vừa mưa lớn, khi bình
minh hãy còn mát mẻ, ấy thế mà mặt trời chỉ cần ló rạng hơn một canh giờ là đất
đá đã thiêu đốt như chảo gang. Phó tướng nhận ra cử chỉ của nàng, liền tiến đến
giúp nàng cởi dây buộc mũ sắt và áo giáp. Sau khi cuối cùng cũng thoát khỏi
đống sắt bịt như lò nung, Hà Hạo hỏi lại cô thư đồng nhỏ rõ ràng ban nãy chưa
nghe thấy câu hỏi của nàng, vẫn đang đứng đực bên con ngựa cũng nhỏ không kém:
“Lưu Di, ta xong việc rồi đúng không?”
Lưu Di giật mình tỉnh
người khỏi cơn nóng và số liệu bay loạn trong đầu, cô phắt tay đưa lên ngực,
đưa chân đứng nghiêm, ngước mắt nhìn thẳng vào tướng quân, vội đến đánh rơi cả
sổ sách: “Tướng quân! Ba doanh hôm nay là ba doanh cuối cùng rồi ạ! Con, à,
tôi đã, à không, sắp, sắp chuẩn bị đối chiếu lại lần cuối với Tống Giám huyện
rồi ạ.”
Hà Hạo nghiêm nghị
bước đến trước mặt Lưu Di, nàng rất cao, cao hơn Lưu Di đến gần hai cái đầu, dù
Lưu Di cũng đã rất cao so với tuổi mười hai của cô. Khi đứng gần ngay trước
mặt, bóng của Hà Hạo đổ xuống che kín cả người Lưu Di, khiến cô thiếu nữ hơi run
sợ, dù ngẩng đầu hết cỡ cũng không nhìn hết được sắc mặt của tướng quân. Hà Hạo
cố gắng dằn cười đến đau thắt cả xương sườn, cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa,
phụt cười thành tiếng: “Con chắc chưa đấy?”
Lưu Di vừa thở phào
vừa ôm lấy trái tim đang đập bình bịch mà ngồi phệt xuống, mặc kệ đất dưới chân
chưa khô hẳn, vẫn còn hơi bùn ẩm. Chân cô mềm nhũn rồi.
Hà Hạo bật cười ha hả.
Những tướng sĩ đằng sau nàng cũng bật cười theo, ai đó trong số các nàng còn
nói giỡn: “Cô Di đang tơ tưởng vị nào mà hồn siêu phách lạc hẻn?”
“Còn bảy ngày nữa là
sang tháng sáu rồi, sổ sách dồn lại sắp đè chết cô Di rồi!”
Lưu Di nghe mà đỏ cả
mặt, cô chống người đứng phắt dậy, lại nhanh chóng chỉnh trang, sắp xếp lại
giấy tờ vừa rơi tung tóe dưới đất, lại đứng nghiêm, báo cáo lại: “Thưa tướng
quân! Công vụ các ngày trước đã xử lý xong hết cả! Chỉ còn ba doanh ngày hôm
nay, mong tướng quân bàn giao lại ghi chép cho tôi, tôi sẽ lập tức sắp xếp lại
rồi chuyển lên Giám huyện phủ!”
Bấy giờ, Hà Hạo mới
hết buồn cười. Nàng vuốt gọn lại tóc tai ướt sũng mồ hôi, rồi phẩy tay gọi phó
tướng mang ghi chép đến, giao tận tay Lưu Di. Nàng mỉm cười, nàng vẫn còn rất
trẻ, mới chỉ ba mươi, nên nụ cười vẫn có nét như chói lóa như lộc xanh đậm
sương sớm. Hà Hạo vỗ vai con gái: “Lưu Di, cố gắng lên. Xong là được về nhà với
cha con rồi.”
Lưu Di nhận giấy tờ,
cảm nhận cái vỗ vai nặng trịch của mẹ, liền hít thật sâu, gắng giọng nói: “Dạ!”
Rồi quay đi định lên
ngựa phi đến Giám huyện phủ luôn.
Nhưng Hà Hạo lại tức
cười khi nhìn vẻ vụng về của con, thế là nàng gọi cô lại: “Di.” Lưu Di vốn đã
đặt được một chân lên bàn đạp, nghe tiếng liền ngoái đầu nhìn lại phía mẹ, mồm
há ra như toan nói “dạ?” mà không thành tiếng.
“Đi dạo một lúc với mẹ
không?” Nàng nói, rồi chỉ về phía con lạch nhỏ trải dài dọc ngoài thành. “Nói
chuyện một lúc đã, chốc nữa lại có cả anh con nữa đấy.”
Lưu Di trợn tròn mắt,
cô phải ngơ ra một lúc mới hiểu mẹ nói gì. Sau đó, sự mừng rỡ chiếm trọn khuôn
mặt cô. Cô nhanh nhẹn buộc dây ngựa, nhét sổ vào vạt áo rồi đi nhanh tới bên
cạnh nàng. Hà Hạo thấy sự ẩm ướt nhớp nháp bên dưới lớp áo giáp cũng không còn
quá tệ, nàng vỗ vai con, dẫn Lưu Di đi dọc lạch nước, xa khỏi toán quân đã
chuẩn bị cởi giáp đi nghỉ.
Nắng đã lên rất gắt,
nhưng bên cạnh dòng nước, giữa những đồi ngắn đồi dài, gió thổi khá mạnh. Bầu
trời ở phía nam Định Phủ xanh ngắt, nhưng cũng cuồn cuộn mây trắng.
Đủ mát.
Hai mẹ con đi cạnh
nhau, như chỉ đơn thuần tản bộ, không nói gì. Như một quãng nghỉ ngắn khỏi công
việc.
Ở đây, Hà Hạo không
phải Vương hựu của Định Phủ vương, cũng chẳng cần phải là tướng quân trấn thủ
huyện Khải Dung, Định Phủ. Nàng chỉ là một người khách vãng lai của mẹ thiên
nhiên, dạo chơi cùng con gái mình mà thôi.
Sau một hồi thư giãn,
cuối cùng, nàng cũng đưa tay lục tìm trong vạt áo, lấy ra một chiếc vòng tay
nhỏ, làm từ thép sáng bóng. Nàng đưa nó đến trước ánh mắt đầy mong chờ của con.
“Như con yêu cầu đấy
nhé.” Hà Hạo cười nói. “Thợ quân người ta bận trăm công nghìn việc cũng cố làm
cho con đấy. Ta xem chả hiểu gì đâu, nhưng mà đủ giun rắn với sâu bọ rồi đấy,
được chưa?”
“Đây là rắn với nhện
mà!” Lưu Di vừa cười vừa vui vừa tức, gấp gáp chỉnh lại lời mẹ.
Hà Hạo chỉ cười ha hả
rồi ném chiếc vòng vào tay con gái. Lưu Di có sở thích rất… hoang dã. Những con
vật trông càng có hại thì cô lại càng thích. Nhưng đến kiếm cô cũng không dám
động vào. Ngược lại với người anh sinh đôi thích cung kiếm nhưng sợ cả một con
chuột nhắt của cô.
Hà Hạo đến giờ vẫn
không hiểu rốt cuộc con mình thỏ đế hay dũng cảm. Cả hai đứa.
Lưu Di mân mê chiếc
vòng trên tay.
Chiếc vòng thép này
đương nhiên không phải đồ quý giá mà một Vương nữ như cô được kỳ vọng sẽ đeo
trên tay, nhưng cô thực sự yêu nó chết mất.
Tháng trước, khi cô
tới doanh phía tây để ghi chép vật tư, cô đã gặp một người thợ rèn. Một cô gái
trẻ, chỉ tầm hai mươi, với một chiếc vòng thép hình rắn quấn trên cánh tay. Khi
người thợ rèn đứng bên mũi giáo nóng đỏ, con rắn thép lóe sáng bởi mồ hôi và
lửa đỏ xung quanh nó. Từng vảy bóng loáng. Ánh đỏ.
Lưu Di bị hớp hồn bởi
vẻ đẹp ấy.
Cô đã vượt qua cả sự
ngại ngùng và “lạnh lùng chuyên nghiệp”, theo lời mỉa mai của Lưu Dạ, mà cô
thường có để năn nỉ thợ quân ấy làm cho một chiếc.
Chiếc lắc tay mang
hình hai con rắn uốn lượn thành vòng cung, cùng cắn lấy một vòng tròn, bên
trong vòng tròn ấy là một con nhện, một ống thép cực mảnh xuyê
n qua chính giữa con
nhện thép, trục thép lại gắn vào chính giữa vòng tròn, con nhện còn có thể quay
quanh trục thép ấy.
Lưu Di nâng niu mà đeo
chiếc vòng lên tay, rồi lại chăm chú nhìn chiếc vòng bắt nắng lấp lánh trên cổ
tay mình.
“Con phải hậu tạ chị
ấy thôi.” Lưu Di khẽ nói.
“Để sau đi. Tháng
sau.” Hà Hạo nói.
Thời gian còn dài
rộng. Bây giờ, ba mẹ con họ chỉ muốn về nhà thật nhanh để gặp Lưu Lam thôi.
Hai người đi dạo bên
lạch nước, thấy nắng bắt đầu lên tới đỉnh, liền vòng quay trở lại.
“May mà cuối năm ngoái
đánh xong được một trận. Không thì năm nay có khi còn bận hơn bây giờ.” Hà Hạo
khẽ than thở khi nhìn thấy thành Khải Dung, còn có quân doanh xa xa phía đông
nam.
“Con tính sắp đau hết
cả đầu rồi. Sao Lưu Dã nhà mình vẫn trông thảnh thơi thế nhỉ?” Lưu Di vẫn mân
mê chiếc vòng, nhưng khẽ giận dỗi nói.
“Tại vì con biết tính,
còn cái anh con biết thì không ai dám cho làm.” Hà Hạo đáp.
“Nghe bảo thầy dạy
kiếm của nó bảo nó là thần đồng mà. Mẹ dắt nó đi đến doanh trại đi.” Lưu Di bất
mãn nói.
“Rồi làm gì? Múa kiếm
mua vui à? Hay cho nó ra huấn luyện binh lính? Các tướng quân lại tức điên luôn
ấy chứ.” Hà Hạo lại nói.
Cuối cùng, cả hai mẹ
con đều phải đồng tình trong im lặng, Lưu Dã mười hai tuổi quá vô dụng.
“Bảo sao vị trí Thế tử
của chú con chẳng bao giờ lung lay.” Lưu Di lại khẽ bật cười, dường như yên tâm
trước sự thật ấy. “Con thì chẳng biết gì chuyện đao kiếm, Dạ lại chẳng biết gì
ngoài huơ kiếm lung tung. Chú mà phải xem bọn con làm đối thủ thì thiệt cho chú
quá.”
“Lưu Thương người ta
nổi danh là thiên tài từ khi mới tám tuổi đấy.” Hà Hạo cũng cười nói. “So ra
thì có khác gì mây cao với cỏ dại đâu?”
Tiếng khúc khích cười
của hai mẹ con lại vang lên giữa gió và tiếng thông reo trên đồi.
“Chú con thương các
con lắm đấy.” Hà Hạo khẽ nói trong gió lộng.
“Bọn con biết mà.” Lưu
Di cũng khẽ nói, giọng họ tự nhiên nhỏ lại, như thế đang vô thức nhường chỗ cho
gió nói. “Ai cũng biết.”
“Sắp tới là ngày giỗ
của ông bà con, nhớ giúp cha và chú con đấy. Hai anh em phải bảo ban nhau, đỡ
đần người lớn dần đi thôi.” Hà Hạo lại nói khẽ.
“Dạ.” Lưu Di cũng khẽ
đáp, cuối cùng cũng chịu dời mắt khỏi chiếc vòng tay.
Gió lồng lộng thổi. Nhưng
lần này, tiếng vó ngựa xen vào.
Lưu Dã phi ngựa dọc
theo con lạch. Khi nhìn thấy mẹ và em, cậu còn không cả dừng hẳn ngựa, đã lao
người xuống.
Ánh mặt trời chợt dịu
đi, một đám mây nào đó đã che lấp ánh dương.
Hà Hạo chạy nhanh tới
đỡ con trai dậy. Lưu Di cũng nhanh chóng chạy tới.
Lưu Dã ôm chặt bức thư
cùng thanh kiếm trong tay. Cậu đang luyện kiếm khi thư tới. Kiếm là quà sinh
nhật tám tuổi của cậu, do Lưu Thương tặng. Thư cũng là do Lưu Thương chính tay
viết, chính tay gửi tới, ngày hôm nay.
Hà Hạo nhìn gương mặt
giàn giụa nước mắt của con trai, nàng cảm thấy nhộn nhạo trong bụng, nàng nắm
chặt đôi tay run rẩy của con, đợi chờ cậu bình tĩnh lại để nói chuyện.
Nhưng Lưu Di không
bình tĩnh như mẹ. Cô ngay lập tức nhận ra nét chữ run rẩy của Lưu Thương trên
bức thư. Chú cô chưa bao giờ viết run rẩy, y làm gì cũng rất vững chãi, nhưng
cô biết đó chính là nét chữ của y, càng chắc chắn, nét chữ ấy run rẩy.
“Lưu Dã!” Lưu Di run
rẩy quát. “Đừng có khóc nữa! Nói đi!”
Lưu Dã cố gằn lại nước
mắt, cố nói chuyện. Cậu cảm thấy chỗ nào cũng đau, hình như nãy cậu rơi khỏi
lưng ngựa quá mạnh, nhưng đau nhất lại là cổ họng, đau nhất là cổ họng.
Cậu không nói được,
chỉ có thể đưa thư ra, Lưu Di chộp lấy bức thư. Đọc, nhưng đến cô cũng không
thể nói gì. Đúng hơn, là cô gần như hoàn toàn tê liệt, không thể hiểu được mình
vừa đọc điều gì.
Bấy giờ, trong vòng
tay mẹ, Lưu Dã mới gom đủ sức lực để nói: “Cha chết rồi…”
Mây che đã tan đi, ánh
mặt trời lại hun đốt.
Hà Hạo thấy ánh dương
đang đâm xuyên cơ thể mình, đốt chín nó qua những tấm giáp nặng trĩu còn lại.
Nhưng nàng lại bất ngờ
với chính mình. Nàng không hề bất ngờ. Nàng chỉ ôm con càng chặt.
Lưu Dã lại cắn răng
nói: “Nó đến rồi… Mẹ, Di, cha chết rồi.”
---------------------
Vào ngày hai mươi sáu,
họ mới về tới Vương phủ Định Phủ.
“Mở cổng! Hà đại nhân
về rồi!”
“Báo cho Vương nhanh!”
Tiếng hô của lính gác
khuấy động một vùng trời đêm.
Hà Hạo ghìm cương ngựa
trước cổng thành, hai anh em Dạ, Di cùng đoàn khinh kỵ phía sau cũng dừng lại
theo nàng. Nàng ngước nhìn lên tường thành, cờ đen treo rủ khắp nơi.
Họ không nghỉ dọc
đường. Không có ai muốn nghỉ cả.
Đằng sau bức tường
thành này là nhà. Họ phải về thật nhanh trước khi thi thể Lưu Lam mục rữa đến
mức họ không còn nhận ra được nữa.
Trước khi họ không còn
cơ hội nhìn thấy người lần cuối.
Cổng thành nặng nề mở
ra theo tiếng ròng rọc kéo lên.
Hà Hạo cưỡi ngựa đi
vào đầu tiên. Người phía sau lẳng lặng đi theo nàng.
Ngay khi qua cổng,
nàng đã gặp được Lưu Thương.
Cậu em trai chỉ vừa
mới vội vã chạy ra để đón họ. Trên người y vẫn là áo tang đen thắt lưng trắng.
Quầng thâm mờ trên mắt và bộ râu lởm chởm không được cắt tỉa rõ ràng đã cho
thấy trước đó y đang làm gì.
Hà Hạo xuống ngựa.
Nàng đứng bên ngựa, nhìn y.
“Chị.” Lưu Thương
gượng nở nụ cười mỉm, cố gắng không để mọi thứ quá ngột ngạt.
Lưu Dã và Lưu Di cũng
đã xuống ngựa. Khi Hà Hạo còn chưa nói gì, hai đứa trẻ đã rụt rè đi tới, rồi ôm
chầm lấy Lưu Thương. Hai đứa không còn nhỏ, nhưng giờ đây, chúng chỉ là những
con chim non nấp dưới cánh tay rộng lớn y.
Lưu Thương khẽ lùi lại
để trụ vững trước cái ôm. Rồi y rủ mắt nhìn xuống, nhẹ nhàng vỗ lên lưng hai
đứa trẻ.
Không ai nói được gì
thêm cả. Thậm chí cả khóc cũng không. Như thể nước mắt họ đã cạn khô rồi.
Cuối cùng Hà Hạo mới
khó nhọc lên tiếng, đáp lại nụ cười gượng trước đó của Lưu Thương: “Em đang
trông chàng ấy sao?”
Lưu Thương nghe tiếng
liền ngẩng đầu nhìn nàng, khàn khàn đáp: “Vâng.”
“Thanh và Lục đâu
rồi?”
“Buổi sáng Thanh
trông, buổi chiều là Lục.” Lưu Thương đáp. “Bây giờ là em.”
Hà Hạo nghe xong, khẽ
gật đầu, đi lên phía trước: “Đưa hai đứa đi nghỉ đi, đêm nay để chị.”
“Đừng mà.” Lưu Thương
lại đưa tay giữ tay áo nàng lại, y lại cố gắng gượng cười mà nói, trông giống
hệt như thằng nhóc mười hai tuổi từng giữ Hà Hạo lại, không muốn để anh trai và
chị dâu nhìn thấy thi thể cha mình. Nhưng Lưu Thương bây giờ đã hai mươi tư
rồi, sự kiên quyết ngày nào đã chỉ còn lại mệt mỏi. “Anh sẽ không muốn chị nhìn
thấy đâu. Chẳng đẹp tẹo nào.” Kể cả thế, y vẫn cố nói.
Hà Hạo quay đầu lại.
Nàng đột nhiên nhìn thấy cậu em trai nhỏ năm nào.
Năm ấy, nàng từng ôm
cậu bé vào lòng, vỗ về an ủi đứa trẻ đột nhiên mất cả cha lẫn mẹ trong chỉ vài
ngày.
Nhưng bây giờ, nàng
cũng không thể làm vậy nữa.
Nàng vỗ vai Lưu
Thương, do dự một lúc, rồi với tay xoa đầu y: “Em làm tốt lắm rồi. Không sao
đâu.”
Ngón tay đang níu tay
áo Hà Hạo lỏng dần, nhưng vẫn không buông hẳn.
Y nói: “Sớm mai sẽ đưa
anh vào lăng. Chị, chỉ cần đưa tiễn anh khi đó là đủ rồi mà. Nhìn từ xa thôi.”
“Chị phải nhìn bây
giờ.” Hà Hạo lại đáp, nàng xoa lên mặt Lưu Thương, nhìn vào mắt y mà nói. “Em
làm tốt lắm rồi. Chàng ấy đi rồi, nhưng không có ai được phép dùng cái chết của
chàng để làm hại gia đình ta nữa. Vậy là quá đủ rồi. Nếu đây là cái giá ta phải
trả để không kẻ nào có thể lấy đi thêm thứ gì của chúng ta nữa, vậy ta sẵn sàng
trả giá. Nếu như chúng ta đã lấy đi quá nhiều, vậy ta sẵn sàng trả giá. Nhưng
chị phải tận mắt nhìn thấy cái giá ấy lớn đến đâu, Thương ạ.”
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời tác giả:
Bất ngờ là… CHƯƠNG NÀY
KHÔNG CÓ CHÚ THÍCH!!
Nhận xét
Đăng nhận xét