Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2025

Hoàng tự

“Sau hai mươi năm hòa bình…” Bàng Định đứng ở nơi cao nhất của tường thành Quan Giang, nhìn về tuyết trắng đang lác đác trôi xuống giữa núi đồi, thì thào khẽ nói, “cuối cùng, chiến loạn lại rơi vào tay ta thật sao…” Tô Hào nghe Bệ hạ nói vậy, không khỏi tiến lên vài bước, định quỳ xuống nhận tội. Nhưng Bàng Lộ đã mau chóng nhận ra, đưa tay chặn bà lại, rồi cũng nhìn về phía bắc, nói với cha: “Năm nay phía bắc của ta đã lạnh nhường này. Hẳn cũng không tránh khỏi ạ.” Giữa nơi quan ải, gió rít điên cuồng mang theo tuyết trắng như muối ngày càng dày đặc. Bao sông hồ bên dưới đều đã phủ tầng băng sương. Năm nay Quan Giang đông lạnh như giết người. Mười nước phía bắc cũng đã không còn chịu im lặng. Hay nói đúng hơn, bọn chúng không còn là mười nước nữa. Đã hợp nhất thành một rồi, không còn chịu dưới thế nữa. Bàn tay của Bàng Định đặt trên tường thành đã đỏ ửng vì lạnh, nhưng đôi mắt của ông vẫn không thể rời khỏi nơi quân doanh vừa mất đi đang dần chìm vào mưa tuyết. Lời của con, ông đương n...